
Đêm Trắng Sài Gòn
By Vũ Khánh Vy
romance · 2026-04-23
Một cuộc gặp gỡ bất ngờ trong đêm tối Sài Gòn kéo cô gái bình thường vào thế giới ngầm đầy nguy hiểm. Gã trùm mafia lạnh lùng đưa cô vào cuộc chơi mà cô không thể thoát ra. Giữa bạo lực và ham muốn, ranh giới giữa kẻ thù và người yêu dần mờ đi.
Chương 1
Đêm Trắng Sài Gòn
Tiếng súng xé toạc màn đêm tĩnh mịch của Venice. Hương nước hoa Chanel No. 5 ngọt ngào tan biến trong mùi khói thuốc súng cay xè, khi An Diệp – con gái cưng của ông trùm mafia khét tiếng nhất Á Châu – ngã gục xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo.
Ba tháng trước.
"An Diệp, con thật sự muốn kết hôn với Alessandro?" Ông Giang, cha cô, hỏi, giọng trầm khàn vang vọng trong thư phòng rộng lớn. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt nghiêm nghị của ông, làm nổi bật những nếp nhăn hằn sâu trên trán – dấu vết của những năm tháng chinh chiến trong thế giới ngầm.
An Diệp, với vẻ đẹp sắc sảo thừa hưởng từ mẹ và sự lạnh lùng từ cha, khẽ gật đầu. "Con biết đây là điều tốt nhất cho gia tộc, thưa cha." Giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Cuộc hôn nhân chính trị với Alessandro Rossi, người thừa kế của gia tộc mafia hùng mạnh nhất nước Ý, sẽ củng cố vị thế của Giang Gia trên trường quốc tế, chấm dứt những cuộc tranh chấp đẫm máu và mở ra một kỷ nguyên mới của sự thịnh vượng.
"Tốt," ông Giang nói, một tia hài lòng thoáng qua trong mắt. "Alessandro là một người đàn ông mạnh mẽ và đầy tham vọng. Con sẽ cần phải cứng rắn để đối phó với hắn ta." Ông ngừng lại, nhìn sâu vào mắt con gái. "Đừng quên, con là Giang An Diệp. Con mang trong mình dòng máu của những chiến binh. Con phải bảo vệ gia tộc, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì."
An Diệp hiểu rõ điều đó. Từ nhỏ, cô đã được huấn luyện để trở thành một người kế vị xứng đáng, học cách sử dụng vũ khí, chiến đấu tay không và điều hành một đế chế. Tình yêu và hạnh phúc cá nhân là những thứ xa xỉ mà cô không được phép mơ tưởng đến. Số phận của cô đã được định đoạt từ khi sinh ra: phục vụ gia tộc.
Venice, thành phố của tình yêu và những con kênh thơ mộng, chào đón An Diệp bằng một cơn mưa phùn dai dẳng. Cung điện Rossi tráng lệ hiện ra trước mắt cô như một pháo đài cổ kính, sừng sững và uy nghiêm. Những bức tường đá xám lạnh lẽo, những ô cửa sổ hình vòm tối tăm, tất cả đều toát lên vẻ bí ẩn và quyền lực.
Alessandro Rossi đón cô ở sảnh chính. Hắn ta cao lớn, vạm vỡ, với mái tóc đen tuyền và đôi mắt xanh thẳm sắc như dao găm. Nụ cười của hắn ta lạnh lùng và đầy tính toán. "Chào mừng đến với nhà Rossi, An Diệp," hắn ta nói, giọng trầm khàn. "Ta hy vọng em sẽ thích nghi với cuộc sống mới này."
Những ngày sau đó trôi qua trong sự gò bó và căng thẳng. An Diệp phải học cách giao tiếp với những thành viên trong gia tộc Rossi, làm quen với những quy tắc ngầm và những âm mưu đen tối. Alessandro luôn theo dõi cô sát sao, như một con sói rình mồi. Cô cảm nhận được sự ngờ vực và khinh miệt trong ánh mắt của hắn ta.
Một buổi tối, Alessandro mời An Diệp đi dạo trên một chiếc thuyền gondola dọc theo Grand Canal. Ánh trăng dát bạc trên mặt nước, tạo nên một khung cảnh lãng mạn đến nao lòng. Nhưng An Diệp không hề cảm nhận được sự lãng mạn nào. Cô biết rằng Alessandro có một mục đích khác.
"An Diệp," Alessandro nói, phá vỡ sự im lặng. "Ta biết rằng cuộc hôn nhân này chỉ là một sự sắp đặt. Nhưng ta hy vọng rằng chúng ta có thể tìm thấy một điểm chung nào đó."
"Điểm chung?" An Diệp hỏi, nhướn mày. "Anh muốn nói đến việc cùng nhau thống trị thế giới ngầm sao?"
Alessandro bật cười. "Em thông minh hơn ta nghĩ. Nhưng ta muốn nhiều hơn thế. Ta muốn biết em là ai, An Diệp. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiên cường đó, em là ai?"
Trước khi An Diệp kịp trả lời, một tiếng súng vang lên từ phía xa. Chiếc thuyền gondola rung lắc dữ dội. Alessandro nhanh chóng kéo An Diệp xuống sàn thuyền, che chắn cho cô bằng thân mình. Một loạt đạn khác xé gió, găm vào thành thuyền.
"Có người muốn giết chúng ta!" Alessandro gầm lên.
An Diệp nhìn quanh, cố gắng xác định vị trí của kẻ tấn công. Cô biết rằng đây không phải là một vụ tai nạn. Có ai đó muốn ngăn cản cuộc hôn nhân này, hoặc thậm chí muốn loại bỏ cả cô và Alessandro.
"Chúng ta phải thoát khỏi đây!" An Diệp nói, giọng run run. "Mau lên!"
Khi họ cố gắng tìm đường thoát thân, một bóng đen bất ngờ xuất hiện trước mặt họ. Một người đàn ông bịt mặt, cầm súng trên tay, nhắm thẳng vào An Diệp. "Chào mừng đến với Venice, An Diệp," hắn ta nói, giọng lạnh tanh. "Đây là món quà chia tay của ta dành cho cô!"
Rồi hắn ta bóp cò.
An Diệp nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết. Nhưng nó đã không đến. Thay vào đó, cô cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ, và rồi một tiếng động chói tai vang lên. Cô mở mắt ra và nhìn thấy Alessandro ngã gục xuống sàn thuyền, máu loang lổ trên áo sơ mi trắng. Hắn ta đã đỡ đạn cho cô!
Nhưng viên đạn định mệnh vẫn tìm đến cô. Một viên đạn khác, từ một hướng khác, găm thẳng vào ngực An Diệp, khiến cô ngã gục xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, mở đầu cho đêm định mệnh ở Venice.