
Huyết Nguyệt Chi Dạ
By Vũ Khánh Vy
vampire · 2026-04-23
Dưới đêm trăng máu nhuộm đỏ bầu trời thành phố Veritas, Liliana — hậu duệ cuối cùng của một dòng tộc cổ xưa — bị cuốn vào cuộc chiến quyền lực giữa những kẻ bất tử. Giữa bóng tối và tội lỗi, cô phải đối mặt với mối tình cấm kỵ đe dọa cả hai thế giới.
Chương 1
Chương 1: Huyết Nguyệt Chi Dạ
Đêm trăng máu nhuộm đỏ bầu trời, một điềm báo chẳng lành cho thế giới của những kẻ bất tử. Tiếng chuông nhà thờ cổ vọng lại, xé tan sự tĩnh lặng vốn có của thành phố Veritas – nơi bóng tối và tội lỗi ngự trị, nơi những вампир quyền lực nhất thế giới ẩn mình.
Tôi, Liliana, hậu duệ cuối cùng của dòng tộc вампир thuần chủng Vermilion, run rẩy trong căn hầm tăm tối dưới lòng nhà thờ. Mười tám năm trôi qua, tôi sống như một con thú hoang bị nhốt, chỉ biết đến bóng tối và sự cô độc. Cha tôi, trước khi biến mất một cách bí ẩn, đã dặn dò tôi phải trốn tránh khỏi thế giới bên ngoài, tránh xa ánh mắt của Hội Đồng Bóng Tối – những kẻ cai trị thế giới вампир bằng bàn tay sắt.
Tiếng bước chân nặng nề vang vọng phía trên, mỗi nhịp đều gieo rắc nỗi kinh hoàng vào trái tim tôi. Chúng đã tìm ra tôi. Mùi hương máu Vermilion, dòng máu thuần khiết nhất, có lẽ đã dẫn dụ chúng đến đây. Tôi siết chặt cây thánh giá bạc trong tay, một thứ vũ khí vô dụng trước sức mạnh của những вампир cổ xưa.
Cánh cửa hầm bật tung. Ánh trăng đỏ rực chiếu vào, rọi thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của tôi. Một bóng người cao lớn xuất hiện, che khuất ánh trăng. Hắn ta mặc một bộ vest đen tuyền, mái tóc đen chải ngược ra sau, để lộ vầng trán cao. Đôi mắt hắn đỏ rực như than hồng, nhìn tôi với vẻ thích thú và khát máu.
“Liliana Vermilion,” hắn ta cất giọng trầm khàn, âm thanh như tiếng đá nghiền. “Cuối cùng ta cũng tìm thấy cô rồi.”
Tôi lùi lại, cố gắng thu mình vào bóng tối. “Ngươi… ngươi là ai?”
“Ta là Kael,” hắn ta đáp, một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi. “Kael Vantaris. Ta đến để đưa cô về với thế giới thực sự của cô.”
Thế giới thực sự của tôi? Ý hắn là gì? Tôi chỉ biết đến căn hầm này, đến những lời cảnh báo của cha. Thế giới bên ngoài là một nơi nguy hiểm, nơi tôi sẽ bị săn đuổi và lợi dụng.
Kael bước vào, đôi mắt hắn không rời khỏi tôi. Hắn ta tiến lại gần, từng bước, từng bước, như một con báo đang rình mồi. Tôi cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ hắn, một sức mạnh áp đảo khiến tôi không thể cử động.
“Đừng sợ,” hắn ta nói, giọng điệu đầy mâu thuẫn. “Ta sẽ không làm hại cô… trừ khi cô không nghe lời ta.”
Tôi run rẩy, cố gắng giữ vững tinh thần. “Ta… ta không muốn đi đâu cả. Hãy để ta yên.”
Hắn ta bật cười, một âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong căn hầm. “Cô không có quyền lựa chọn, Liliana. Cô là của ta. Dòng máu của cô là của ta. Và cô sẽ thuộc về ta.”
Hắn ta vươn tay ra, chạm vào má tôi. Bàn tay hắn lạnh lẽo như băng, nhưng lại đốt cháy da thịt tôi. Tôi nhắm mắt lại, chờ đợi điều tồi tệ nhất xảy ra.
Nhưng thay vì tấn công, hắn ta lại vuốt ve má tôi một cách dịu dàng. “Cô đẹp lắm, Liliana. Đẹp hơn những gì ta tưởng tượng.”
Tôi mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt đỏ rực của hắn. Tôi thấy trong đó không chỉ sự khát máu, mà còn một điều gì đó khác – một sự khao khát, một sự chiếm hữu.
“Ta sẽ cho cô thấy thế giới thực sự là như thế nào,” hắn ta nói. “Một thế giới đầy quyền lực, giàu sang và những thú vui tội lỗi. Nhưng trước hết, cô phải chứng minh sự trung thành của mình.”
Hắn ta rút ra một con dao găm bằng bạc, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh trăng đỏ. Hắn ta đưa con dao cho tôi.
“Hãy chứng minh rằng cô xứng đáng với dòng máu Vermilion,” hắn ta nói. “Hãy cắt cổ một người.”
Tôi kinh hoàng nhìn con dao trong tay. “Không… ta không thể.”
“Cô có thể,” hắn ta đáp, giọng điệu không cho phép cãi lại. “Hoặc cô sẽ chết ở đây, một cái chết đau đớn và cô độc. Lựa chọn là của cô.”
Tôi nhìn hắn ta, nhìn con dao, rồi nhìn xuống chính mình. Tôi phải làm gì? Tôi phải làm gì để sống sót?
Bên ngoài căn hầm, tiếng chuông nhà thờ lại vang lên, báo hiệu một đêm trăng máu đầy tội lỗi. Và tôi, Liliana Vermilion, đứng trước một ngã rẽ định mệnh, một ngã rẽ có thể thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi. Tôi có nên nghe theo hắn và giết một người vô tội, hay chấp nhận cái chết để bảo vệ lương tâm của mình? Quyết định này, dù thế nào đi nữa, cũng sẽ nhuốm máu tương lai của tôi.
Kael nhìn tôi chằm chằm, chờ đợi. Ánh mắt hắn không hề lay chuyển, chứa đựng sự kiên nhẫn của một kẻ đã sống hàng trăm năm. Tôi biết rằng dù tôi lựa chọn gì, cuộc đời tôi cũng sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Bóng tối đã tìm đến tôi, và tôi không thể trốn tránh nó được nữa.
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên. Trần nhà rung chuyển, bụi bặm rơi xuống. Một giọng nói the thé vang lên, đầy tức giận.
“Kael Vantaris! Ngươi dám cả gan xâm phạm lãnh địa của ta? Ngươi muốn chết sao?”
Kael nhếch mép cười khẩy. “Có vẻ như chúng ta có khách không mời mà đến rồi, Liliana. Cô hãy suy nghĩ kỹ về lời đề nghị của ta. Ta sẽ quay lại sớm thôi.”
Nói rồi, hắn ta biến mất trong bóng tối, để lại tôi một mình trong căn hầm rung chuyển, với con dao găm bạc trong tay và một câu hỏi ám ảnh trong đầu: Ai là kẻ thù thực sự của tôi? Và tôi phải làm gì để sống sót trong thế giới đầy rẫy những hiểm nguy này?