
Đêm Hoa Hồng Tàn Lụi
By Lê Mai Anh
romance · 2026-04-23
Diễm My bị ép gả cho Hoàng Minh để cứu gia đình khỏi phá sản. Lễ cưới diễn ra trong sự đau khổ và tuyệt vọng của cô. Bất ngờ, một tiếng súng vang lên, Diễm My bị bắn ngay trước khi nói lời đồng ý.
Chương 1
Đêm Hoa Hồng Tàn Lụi
Tiếng chuông đồng hồ cổ vang lên như một lời nguyền rủa, cắt ngang giấc ngủ chập chờn của Diễm My. Bốn giờ sáng. Chưa bao giờ cô ghét cái đồng hồ gia truyền này đến thế. Hôm nay, nó không chỉ báo hiệu một ngày mới, mà còn là ngày cô bị bán đi.
Diễm My ngồi bật dậy trên chiếc giường trải lụa, căn phòng mang gam màu pastel quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt. Bức tranh sơn dầu vẽ vườn hoa hồng, niềm tự hào của mẹ cô, giờ chỉ còn là một sự chế giễu cay đắng. Hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, cho sự lãng mạn. Nhưng cuộc đời cô thì sao? Một cuộc hôn nhân sắp đặt, một tấm vé đổi chác để cứu lấy gia đình.
Cha cô, một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán trên thương trường, giờ chỉ là cái bóng của chính mình. Công ty của gia đình, tập đoàn bất động sản Thịnh Vượng, đang trên bờ vực phá sản. Những khoản nợ khổng lồ, những âm mưu đen tối của đối thủ, tất cả dồn ép ông đến đường cùng. Và giải pháp duy nhất, nghiệt ngã thay, là cuộc hôn nhân của cô với người thừa kế tập đoàn Hoàng Gia, Hoàng Minh.
Hoàng Gia. Cái tên khiến Diễm My rùng mình. Không phải vì sự giàu có, quyền lực của nó, mà vì những lời đồn đại đáng sợ về Hoàng Minh. Người ta nói hắn tàn bạo, lạnh lùng, một kẻ cuồng công việc và không hề có trái tim. Một con quái vật đội lốt người.
Cô bước xuống giường, chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh lẽo. Đi đến bên cửa sổ, cô nhìn ra khu vườn hoa hồng đang chìm trong bóng tối. Những bông hoa kiêu hãnh, rực rỡ ban ngày, giờ trở nên yếu ớt, mong manh dưới màn đêm. Giống như cô.
"Diễm My, con đã dậy chưa?" Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng của mẹ cô vang lên, kéo cô về thực tại.
"Dạ, con dậy rồi ạ." Cô đáp, cố gắng kìm nén giọng run rẩy.
Mẹ cô bước vào, trên tay cầm chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Đôi mắt bà đỏ hoe, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. "Mẹ biết con không muốn điều này, nhưng... chúng ta không còn lựa chọn nào khác."
Diễm My im lặng, không muốn thốt ra bất cứ lời nào. Lời nói chỉ làm tăng thêm sự đau đớn. Cô biết mẹ cô cũng đau khổ không kém. Bà đã luôn mơ về một đám cưới lãng mạn cho cô, với một người đàn ông yêu thương cô thật lòng. Nhưng số phận trớ trêu thay.
"Con mặc thử váy đi. Đến giờ trang điểm rồi." Mẹ cô nói, giọng nghẹn ngào.
Diễm My nhận lấy chiếc váy, cảm giác như đang cầm một bản án tử hình. Cô bước vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại. Nhìn mình trong gương, cô thấy một cô gái xa lạ, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt tái nhợt. Đây có phải là mình không? Cô gái luôn tràn đầy sức sống, luôn mơ mộng về một tương lai tươi đẹp? Tất cả đã tan vỡ.
Cô mặc chiếc váy vào, chiếc váy được thiết kế riêng cho cô, vừa vặn đến từng đường kim mũi chỉ. Nhưng nó không mang lại cho cô niềm vui, mà chỉ là sự trống rỗng, tuyệt vọng.
Khi Diễm My bước ra khỏi phòng tắm, mẹ cô đã đứng chờ sẵn. Bà nhìn cô, nước mắt trào ra. "Con gái của mẹ... con thật xinh đẹp."
Diễm My cố gắng mỉm cười, nhưng không thể. Cô biết, đây là lần cuối cùng cô nhìn thấy mẹ, thấy ngôi nhà này, thấy cuộc sống tự do của mình.
Lễ cưới được tổ chức tại một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Khách mời là những nhân vật máu mặt trong giới kinh doanh, chính trị. Tất cả đều đến để chứng kiến sự hợp tác giữa hai tập đoàn lớn nhất nước.
Diễm My bước vào lễ đường, khoác tay cha. Ánh đèn chói lóa, tiếng nhạc du dương, tiếng xì xào bàn tán của khách mời, tất cả trở nên mơ hồ, xa xăm. Cô chỉ nhìn thấy Hoàng Minh, đứng ở cuối lễ đường, chờ đợi cô.
Hắn ta mặc bộ vest đen lịch lãm, khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm. Đôi mắt hắn sắc bén như dao, nhìn xuyên thấu tâm can cô. Diễm My cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Khi đến trước mặt Hoàng Minh, cha cô trao tay cô cho hắn. "Hãy chăm sóc con gái ta thật tốt." Ông nói, giọng khẩn khoản.
Hoàng Minh không đáp, chỉ gật đầu lạnh lùng. Hắn nắm lấy tay cô, siết chặt. Bàn tay hắn lạnh lẽo, khô ráp, không chút hơi ấm.
Giọng của vị chủ hôn vang lên, đọc những lời thề nguyện. Diễm My nghe mà như không nghe, đầu óc trống rỗng. Cô chỉ biết rằng, từ giây phút này, cuộc đời cô đã thuộc về Hoàng Minh.
"Con có đồng ý lấy Hoàng Minh làm chồng, dù giàu sang hay nghèo khó, dù ốm đau hay khỏe mạnh, con vẫn yêu thương và chung thủy với anh ấy đến trọn đời không?"
Diễm My nhìn Hoàng Minh, hắn ta vẫn nhìn cô, đôi mắt không chút cảm xúc. Cô nuốt khan, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô biết, cô không thể nói không. Nếu cô từ chối, gia đình cô sẽ sụp đổ.
"Con... con..."
Đúng lúc đó, một tiếng súng vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của lễ đường. Tất cả mọi người đều hoảng loạn, la hét, bỏ chạy. Diễm My ngã xuống, cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực. Cô nhìn xuống, thấy máu loang ra trên chiếc váy cưới trắng tinh.
Hoàng Minh ôm lấy cô, gào thét. "Diễm My! Diễm My!"
Nhưng cô không còn nghe thấy gì nữa. Tất cả chìm vào bóng tối.
Trước khi hoàn toàn mất ý thức, cô thoáng thấy một bóng đen đứng ở phía xa, trên tay cầm khẩu súng. Bóng đen đó... hình như đang mỉm cười.