
Viên Kim Cương Bạc Tỷ
By Hà Mỹ Lan
romance · 2026-04-23
Ngọc Trâm, một giáo viên dạy văn, bất ngờ bị ba cô, ông Hoàng, triệu tập đến tập đoàn Hoàng Gia. Tại đó, cô được thông báo sẽ kết hôn với Gia Phong, tổng giám đốc tập đoàn Phong Thịnh. Ngọc Trâm hoàn toàn bất ngờ và không có quyền lựa chọn, lễ đính hôn sẽ diễn ra vào tuần sau.
Chương 1
Chương 1: Viên Kim Cương Bạc Tỷ
Tiếng chuông điện thoại réo rắt kéo Ngọc Trâm khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô vội vàng với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, mắt nhắm mắt mở nhìn dòng chữ “Ông Hoàng” hiện lên trên màn hình.
“Alo, con nghe đây ạ.” Giọng Ngọc Trâm còn ngái ngủ.
“Ngọc Trâm, con chuẩn bị đi, mười giờ có mặt ở Hoàng Gia.” Giọng ông Hoàng lạnh lùng vang lên, không chút tình cảm.
“Dạ… Hoàng Gia? Có chuyện gì vậy ba?” Ngọc Trâm giật mình tỉnh hẳn, tim đập thình thịch. Hoàng Gia là tập đoàn đá quý lớn nhất cả nước, cũng là nơi ba cô, ông Hoàng, làm chủ. Nhưng Ngọc Trâm chưa từng bước chân vào đó, ông luôn muốn cô tránh xa giới kinh doanh đầy rẫy những cạm bẫy.
“Đừng hỏi nhiều, cứ đến đó rồi con sẽ biết.” Ông Hoàng cúp máy ngay sau đó, để lại Ngọc Trâm với một mớ hỗn độn trong đầu.
Ngọc Trâm vội vàng bật dậy, lao vào nhà tắm. Cô nhìn mình trong gương, mái tóc đen dài rối bù, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cô biết, chắc chắn có chuyện chẳng lành xảy ra. Ông Hoàng chưa bao giờ gọi cô bằng cái giọng điệu xa lạ như vậy. Cô là con gái duy nhất của ông, từ nhỏ đã được ông cưng chiều hết mực. Nhưng sau cái chết của mẹ cô, ông trở nên lạnh lùng và khó đoán hơn.
Cô nhanh chóng trang điểm nhẹ nhàng, chọn một chiếc váy liền thân màu xanh nhạt kín đáo. Ngọc Trâm không thích những bộ cánh hở hang, phô trương. Cô luôn thích sự giản dị, thanh lịch. Cô chỉ là một giáo viên dạy văn cấp ba, cuộc sống bình lặng trôi qua cho đến ngày hôm nay.
Đúng mười giờ, Ngọc Trâm có mặt tại sảnh chính của tập đoàn Hoàng Gia. Cô ngước nhìn tòa nhà cao chọc trời, ánh kính lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, lạc lõng giữa sự xa hoa, tráng lệ này.
Cô bước vào trong, một nhân viên lễ tân tiến đến hỏi: “Xin hỏi cô tìm ai ạ?”
“Tôi là Ngọc Trâm, con gái ông Hoàng.” Cô đáp.
Cô nhân viên có vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ chuyên nghiệp: “Mời cô đi theo tôi.”
Cô được dẫn đến phòng họp lớn trên tầng cao nhất của tòa nhà. Khi cánh cửa mở ra, Ngọc Trâm sững sờ. Bên trong, ông Hoàng đang ngồi ở vị trí chủ tọa, xung quanh là những gương mặt quyền lực, những đối tác quan trọng của tập đoàn. Và… một người đàn ông. Một người đàn ông vô cùng đẹp trai, với ánh mắt sắc lạnh và vẻ mặt kiêu ngạo. Anh ta mặc một bộ vest đen lịch lãm, ngồi vắt chéo chân, nhìn cô bằng ánh mắt dò xét.
“Ngọc Trâm, con đến rồi đấy à.” Ông Hoàng cất tiếng, giọng nói vẫn lạnh lùng như vậy.
“Dạ, ba gọi con có việc gì vậy ạ?” Ngọc Trâm cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cô cảm thấy tim mình đang đập loạn xạ.
Ông Hoàng đứng dậy, bước đến bên cạnh người đàn ông kia, đặt tay lên vai anh ta và nói: “Ta xin giới thiệu, đây là Gia Phong, tổng giám đốc tập đoàn Phong Thịnh. Và… cũng là chồng sắp cưới của con.”
Ngọc Trâm chết lặng. Chồng sắp cưới? Cô chưa từng nghe đến chuyện này. Cô chưa từng gặp Gia Phong. Tại sao ông Hoàng lại quyết định cuộc đời cô như vậy?
Ánh mắt Gia Phong vẫn dán chặt vào cô, một nụ cười nửa miệng khẽ nhếch lên. “Chào em, Ngọc Trâm. Rất vui được gặp em.”
Ngọc Trâm cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Cô nhìn ông Hoàng, ánh mắt van nài. Nhưng ông chỉ nhìn cô bằng ánh mắt kiên quyết, không hề có chút xao động. Cô biết, cô không còn lựa chọn nào khác. Cuộc đời cô, từ giờ phút này, đã hoàn toàn thay đổi.
“Con… con cần thời gian suy nghĩ.” Ngọc Trâm lắp bắp nói, cố gắng níu kéo chút hy vọng mong manh.
Ông Hoàng lắc đầu: “Không có thời gian. Lễ đính hôn sẽ diễn ra vào tuần sau.”
Ngọc Trâm ngã khuỵu xuống. Tuần sau? Cô không thể tin được. Cô sẽ phải kết hôn với một người đàn ông mà cô chưa từng quen biết, một người đàn ông mà cô cảm thấy xa lạ và đáng sợ. Tại sao? Tại sao ông Hoàng lại đối xử với cô như vậy? Bí mật gì đang ẩn giấu sau quyết định tàn nhẫn này?
Đúng lúc đó, Gia Phong tiến đến, đỡ cô dậy. Anh ta ghé sát vào tai cô, thì thầm một câu khiến cô lạnh sống lưng:
“Em không có quyền lựa chọn, Ngọc Trâm à. Đây là một giao dịch. Và em… là viên kim cương bạc tỷ trong giao dịch này.”