Tiếng Gọi Từ Âm Phủ

Tiếng Gọi Từ Âm Phủ

By NPhúc

horror · 2026-04-23

Quỷ Cốc, người dẫn đường cho những linh hồn lạc lối, tỉnh dậy trong căn nhà gỗ mục nát với mùi trầm nồng nặc. Thế giới nơi ranh giới giữa cõi sống và cõi chết mờ nhạt đang chờ đợi anh với những bí mật đen tối từ âm phủ.

Chương 1

Chương 1: Tiếng Gọi Từ Âm Phủ

Mùi hương trầm nồng nặc xộc thẳng vào mũi, đánh thức tôi khỏi giấc ngủ chập chờn. Đôi mắt nặng trĩu cố gắng mở ra, hình ảnh đầu tiên hiện ra là trần nhà gỗ mục nát, loang lổ những vết ố vàng như bản đồ địa ngục.

Tôi là Quỷ Cốc, một người dẫn đường cho những linh hồn lạc lối. Ở thế giới này, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như tờ giấy, công việc của tôi là giúp những linh hồn tìm về đúng vị trí của mình, dù là thiên đàng hay địa ngục. Nhưng đêm nay, tôi biết, mọi chuyện sẽ không hề đơn giản.

Ngồi bật dậy, tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Ngọn đèn dầu leo lét hắt bóng lên những bức tường đầy bùa chú, những lá bùa cổ xưa được truyền lại từ tổ tiên, có tác dụng xua đuổi tà ma. Nhưng hôm nay, chúng dường như vô dụng.

Tiếng chuông gió treo trước cửa sổ đột nhiên vang lên, từng hồi từng hồi như tiếng than khóc. Tôi biết, có một linh hồn đang cố gắng liên lạc với tôi. Một linh hồn đang tuyệt vọng.

Bước xuống giường, chân tôi chạm vào sàn nhà lạnh lẽo. Căn phòng nhỏ chỉ vỏn vẹn một chiếc giường, một bàn thờ và một tủ sách chứa đầy những kinh thư cổ. Tôi tiến lại gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Màn đêm đen kịt bao trùm lấy ngôi làng cổ, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt xuống những mái nhà rêu phong.

Ngôi làng này, Cổ Nguyệt Thôn, nằm sâu trong một thung lũng hẻo lánh, nơi thời gian dường như ngừng trôi. Người dân ở đây sống cuộc sống giản dị, tin vào những câu chuyện cổ tích và những lời nguyền rủa. Họ kính trọng tôi, nhưng cũng sợ hãi tôi. Bởi vì họ biết, tôi là người duy nhất có thể giao tiếp với thế giới bên kia.

Tiếng chuông gió càng lúc càng vang lên dữ dội hơn, như thể có ai đó đang cố gắng xé toạc nó ra. Tôi biết mình không thể chần chừ được nữa. Lấy từ trên bàn thờ một chiếc đèn lồng làm bằng giấy trắng, tôi thổi vào đó một luồng chân khí, ngọn đèn bùng lên một thứ ánh sáng xanh ma quái.

Ánh sáng từ chiếc đèn lồng soi rọi con đường phía trước, dẫn tôi ra khỏi căn nhà nhỏ. Điểm đến của tôi là nghĩa trang cổ nằm ở cuối làng, nơi những linh hồn бị chôn vùi đang chờ đợi được giải thoát.

Khi tôi bước chân vào nghĩa trang, một cơn gió lạnh thấu xương thổi qua, mang theo tiếng thì thầm ai oán. Những bia mộ xiêu vẹo, rêu phong, khắc tên những người đã khuất. Không khí ở đây đặc quánh một mùi tử khí, khiến tôi cảm thấy khó thở.

Đột nhiên, ngọn đèn lồng trong tay tôi rung lên bần bật, ánh sáng xanh chao đảo như muốn tắt ngúm. Tôi biết, linh hồn đó đang ở rất gần. Tôi nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, cố gắng lắng nghe những âm thanh từ thế giới bên kia.

Một giọng nói yếu ớt vang lên trong đầu tôi, the thé và đầy đau khổ. "Cứu... cứu tôi..."

Tôi mở mắt ra, nhìn xung quanh. Trước mặt tôi, một bia mộ mới được dựng lên, trên đó khắc tên một cô gái trẻ: "Lê Thị Lan".

"Cô là Lê Thị Lan?" Tôi hỏi, giọng nói run run.

"Phải... tôi bị giết... oan..."

"Ai đã giết cô?"

Giọng nói im lặng một lúc, rồi vang lên một cách đứt quãng: "Ông... thầy..."

Tim tôi như ngừng đập. Ông thầy? Ý cô ta là ai? Chẳng lẽ là... thầy cúng trong làng?

Đột nhiên, một bóng đen lao tới, giật lấy chiếc đèn lồng khỏi tay tôi. Ánh sáng vụt tắt, tôi chìm vào bóng tối. Một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt cổ tôi, một giọng nói thì thầm bên tai: "Đừng xen vào chuyện này, Quỷ Cốc. Nếu không, ngươi sẽ phải trả giá."

Tiếp tục Chương 2