
Đêm Huyết Nguyệt
By Hà Mỹ Lan
vampire · 2026-04-23
Trần Kha tỉnh dậy đầy máu và phát hiện mình đã giết một con chuột. Răng nanh của anh đã kéo dài thành nhọn. Bà chủ nhà phát hiện máu và đối chất, nhưng Trần Kha bí ẩn ép bà rời đi. Một ma cà rồng xuất hiện và tiết lộ bản chất thật của anh.
Chương 1
Đêm Huyết Nguyệt
Máu tanh xộc vào mũi, ngọt ngào đến ghê tởm. Trần Kha giật mình tỉnh giấc, hai tay dính nhớp một chất lỏng ấm nóng. Bóng tối đặc quánh bao trùm, chỉ le lói vài tia sáng đỏ từ khe cửa sổ hắt vào, nhuộm cả căn phòng trọ tồi tàn thành một màu quỷ dị.
Anh vội vàng bật đèn. Ánh sáng vàng vọt yếu ớt chiếu rọi, phơi bày một cảnh tượng kinh hoàng. Cả cơ thể anh bê bết máu. Không phải máu của anh. Trên sàn nhà, cạnh chiếc giường ọp ẹp, là xác một con chuột cống to bằng con mèo, bị xé toạc, nội tạng văng tung tóe.
Trần Kha lảo đảo đứng dậy, đầu óc quay cuồng. Anh không nhớ gì cả. Tối qua anh chỉ uống vài lon bia rẻ tiền sau ca làm thêm mệt mỏi ở xưởng may. Làm sao anh lại có thể… làm điều này? Anh vốn ghét máu. Anh luôn sợ hãi bạo lực.
Anh là Trần Kha, 22 tuổi, một thanh niên tỉnh lẻ lên thành phố kiếm sống. Cuộc sống của anh gói gọn trong bốn bức tường chật hẹp của căn phòng trọ, tiếng máy may ồn ào của xưởng, và những đêm dài cô đơn. Anh có một ước mơ nhỏ nhoi: dành dụm đủ tiền để đưa mẹ lên thành phố chữa bệnh. Mẹ anh bị ung thư.
Nhưng giờ đây, giấc mơ ấy có lẽ đã tan thành mây khói. Anh biết rõ, dù cố gắng thế nào, anh cũng không thể xóa bỏ được vết nhơ này. Anh đã giết một sinh vật sống. Và anh cảm thấy… khát.
Cơn khát cào xé ruột gan anh. Khát khô cả cổ họng, đốt cháy mọi tế bào. Anh chưa bao giờ cảm thấy khát đến thế. Khát đến mức anh có thể… uống máu. Ý nghĩ đó khiến anh ghê tởm, nhưng đồng thời lại vô cùng cám dỗ.
Anh lao vào nhà vệ sinh, vặn mạnh vòi nước. Nước lạnh táp vào mặt, nhưng cơn khát không hề dịu đi. Anh nhìn vào gương. Khuôn mặt anh tái nhợt, hốc hác. Đôi mắt thâm quầng, đỏ ngầu. Anh không nhận ra mình nữa.
Bất chợt, anh để ý đến một chi tiết khác thường. Răng nanh của anh… dài hơn bình thường. Sắc nhọn và đáng sợ. Anh chạm vào chúng, ngón tay run rẩy. Không thể nào. Chuyện này không thể xảy ra.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. “Trần Kha! Trần Kha, mở cửa ra! Tôi biết cậu ở trong đó!” Giọng nói the thé của bà chủ nhà trọ khiến anh rùng mình. Bà ta luôn soi mói anh, luôn nghi ngờ anh. Nếu bà ta nhìn thấy cảnh tượng này…
Anh cố gắng trấn tĩnh, lau vội vết máu trên mặt, trên tay. Anh phải che giấu chuyện này. Anh không thể để ai biết. Nhưng làm sao anh có thể giấu được cơn khát đang giày vò anh? Làm sao anh có thể giấu được đôi răng nanh đang dần biến đổi anh thành một con quái vật?
Anh mở hé cửa. Bà chủ nhà trọ, bà Năm, một người đàn bà béo ú với khuôn mặt đầy mụn cóc, đứng khoanh tay trước cửa. Mắt bà ta nheo lại, dò xét anh từ đầu đến chân. “Cậu làm gì mà ồn ào thế hả? Tôi nghe thấy tiếng động lạ từ phòng cậu. Cậu có nuôi chuột à?”
Trần Kha nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình bình thường. “Dạ… không có gì đâu bà Năm. Chắc là tôi ngủ mơ thôi.”
Bà Năm nhếch mép, ánh mắt đầy nghi ngờ. “Ngủ mơ mà bê bết máu thế này à?” Bà ta chỉ vào vết máu loang lổ trên áo anh. “Cậu đừng hòng qua mặt tôi. Tôi sống ở đây bao nhiêu năm rồi, tôi biết hết. Cậu mà giở trò gì là tôi báo công an đấy.”
Trần Kha cảm thấy tim mình như ngừng đập. Anh biết bà Năm không dễ bị lừa. Anh phải làm gì đó để đánh lạc hướng bà ta. Nhưng anh không nghĩ ra được gì cả. Đầu óc anh trống rỗng.
Đột nhiên, anh cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Một sức mạnh tăm tối và khó cưỡng. Anh nhìn thẳng vào mắt bà Năm, và anh thấy… bà ta run sợ.
Đôi mắt anh bỗng trở nên sắc lạnh và vô hồn. Anh gằn giọng, một giọng nói mà anh chưa từng nghe thấy trước đây. “Bà Năm, bà không thấy mệt sao? Sao bà không về nghỉ ngơi đi?”
Bà Năm lùi lại một bước, vẻ mặt hoảng hốt. “Tôi… tôi thấy hơi mệt thật. Chắc là tại tôi thức khuya quá.” Bà ta lắp bắp, rồi vội vã quay lưng bỏ đi. “Cậu… cậu cũng ngủ sớm đi nhé.”
Trần Kha đóng sầm cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển. Anh vừa làm gì vậy? Anh vừa điều khiển bà Năm? Sức mạnh đó… là gì?
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng run rẩy, nhưng lại tràn đầy một nguồn năng lượng lạ thường. Anh cảm thấy mình không còn là Trần Kha của ngày hôm qua nữa. Anh đã thay đổi. Một sự thay đổi đáng sợ và không thể đảo ngược.
Bất chợt, anh nghe thấy tiếng động lạ từ bên ngoài cửa sổ. Tiếng vỗ cánh. Tiếng kêu rít the thé. Anh rón rén tiến lại gần cửa sổ, hé nhìn ra ngoài.
Trên cành cây khô trụi lá, một con dơi đen tuyền đang đậu. Đôi mắt nó đỏ rực, nhìn chằm chằm vào anh. Rồi, một điều kỳ lạ xảy ra. Con dơi từ từ biến đổi. Đôi cánh của nó co lại, hòa vào cơ thể. Móng vuốt của nó dài ra, sắc nhọn. Khuôn mặt của nó trở nên dữ tợn và quỷ quyệt.
Và rồi, trước mắt Trần Kha, con dơi biến thành một người đàn ông. Một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng đen, với khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt đỏ ngầu. Hắn ta mỉm cười, một nụ cười nham hiểm và đầy chết chóc.
“Chào mừng đến với thế giới của chúng ta, Trần Kha,” hắn ta nói, giọng nói trầm khàn vang vọng trong đêm tối. “Ta là Huyết Ma. Và ta đến để đưa ngươi về với gia tộc.”