Bến Đợi Không Tên

Bến Đợi Không Tên

By Đỗ Hoàng Yến

romance · 2026-04-23

Ngọc Lan bị mẹ ép đến gặp mặt chồng tương lai, Đăng Quang Minh, để bàn chuyện hôn nhân sắp đặt. Đăng Quang Minh, với vẻ ngoài lạnh lùng, tặng cô một chiếc vòng ngọc bích như một lời cảnh báo về sự trói buộc của cuộc hôn nhân này. Chiếc vòng bất ngờ vỡ tan khi đeo vào tay Ngọc Lan.

Chương 1

Bến Đợi Không Tên

Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang giấc mơ chập chờn của tôi. Bàn tay run rẩy mò mẫm tìm kiếm, cuối cùng cũng chạm được vào chiếc điện thoại lạnh lẽo. "Alo?" giọng tôi khàn đặc, còn ngái ngủ.

"Ngọc Lan, con bé ngốc này, giờ còn ngủ được hả? Mau đến đây ngay!" tiếng mẹ the thé vang lên, át cả tiếng còi xe ngoài đường. "Hôm nay là ngày quan trọng của con đấy, quên rồi sao?"

Tôi bật dậy, tim đập thình thịch. Ngày quan trọng? Trong đầu tôi trống rỗng. Rồi ký ức ùa về như một cơn lũ. Hôm nay… là ngày tôi gặp mặt chồng tương lai. Người đàn ông mà tôi chưa từng quen biết, người mà tôi bị ép gả cho để cứu vãn công ty gia đình.

Tôi vội vã lao vào nhà tắm, cố gắng gột rửa sự tủi nhục và bất lực đang bủa vây. Nhìn mình trong gương, tôi thấy một cô gái xanh xao, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Tôi không muốn cuộc hôn nhân này. Tôi muốn tự do, muốn được yêu và được lựa chọn. Nhưng tôi biết, mong muốn của tôi chẳng là gì so với gánh nặng trên vai gia đình.

Khi tôi đến nơi, mẹ đã đợi sẵn với vẻ mặt cau có. Bà kéo tôi vào một căn phòng sang trọng, nơi một người đàn ông trung niên đang ngồi đợi. Bên cạnh ông ta là một chàng trai trẻ, lịch lãm trong bộ vest đen. Ánh mắt anh ta sắc lạnh, lướt qua tôi như một vật thể vô tri.

"Đây là con gái tôi, Ngọc Lan," mẹ tôi giới thiệu, giọng điệu nịnh nọt. "Ngọc Lan, chào bác và… chào Đăng Quang Minh đi con."

Tôi cúi đầu chào, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Chào bác, chào anh Đăng Quang Minh."

Đăng Quang Minh không đáp lời, chỉ nhếch mép cười khẩy. Bàn tay anh ta đưa ra, nắm lấy tay tôi. Da tôi lạnh toát. Anh ta ghé sát tai tôi, thì thầm: "Em biết không, tôi ghét nhất là bị ép buộc."

Rồi anh ta buông tay tôi ra, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Anh ta mở hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay bằng ngọc bích, chạm khắc tinh xảo. "Đây là quà gặp mặt," anh ta nói, giọng đầy mỉa mai. "Nhưng em nên nhớ, chiếc vòng này cũng giống như cuộc hôn nhân của chúng ta. Nó đẹp đẽ, nhưng lại trói buộc."

Anh ta đeo chiếc vòng vào tay tôi. Khi ngón tay anh ta chạm vào da thịt tôi, một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi nhìn xuống chiếc vòng, và kinh hoàng nhận ra… nó không vừa với tay tôi. Nó quá chật, đến mức làm da tôi ửng đỏ. Và rồi… chiếc vòng vỡ tan thành từng mảnh vụn, rơi xuống sàn nhà.

Tiếp tục Chương 2