Huyết Nguyệt Trỗi Dậy

Huyết Nguyệt Trỗi Dậy

By Đỗ Hoàng Yến

fantasy · 2026-04-23

Lạc Vân sống lại ở U Minh Giới sau khi bị ám sát. Anh gặp một con gấu đen kỳ lạ giúp anh hồi phục và thức tỉnh một sức mạnh bí ẩn được gọi là Huyết Mạch. Một thế lực tà ác cổ xưa bắt đầu trỗi dậy sau khi Lạc Vân thức tỉnh.

Chương 1

Huyết Nguyệt Trỗi Dậy

Máu tanh xộc vào mũi, vị kim loại nồng nặc đến nghẹt thở. Lạc Vân mở mắt, trước mắt là một vùng trời đỏ quạch, thứ ánh sáng quỷ dị nhuộm cả khu rừng thành một màu tang tóc.

Cơn đau xé toạc lồng ngực khiến hắn bật ra tiếng rên khẽ. Ký ức rời rạc ùa về: cuộc đột kích bất ngờ, lưỡi kiếm lạnh lẽo xuyên thấu trái tim, và ánh mắt hả hê của kẻ phản bội.

“Ta… ta vẫn chưa chết?” Lạc Vân thì thào, cố gắng cử động thân thể. Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ đan điền, ấm áp và mạnh mẽ, hoàn toàn trái ngược với sự suy yếu mà hắn cảm nhận được.

Đây là U Minh Giới, một thế giới mà kẻ mạnh làm chủ, kẻ yếu phải phục tùng. Nơi đây, tu luyện là con đường duy nhất để sinh tồn, để báo thù.

Hắn, Lạc Vân, vốn là thiếu chủ của Lạc gia, một thế lực hùng mạnh ở Thanh Châu. Tài năng tu luyện của hắn được ca tụng là ngàn năm có một, tương lai rộng mở đến vô ngần. Nhưng tất cả đã tan thành mây khói vào cái đêm định mệnh ấy.

“Phong Thiên… ta nhất định sẽ khiến ngươi phải trả giá.” Lạc Vân nghiến răng, ánh mắt tóe lửa hận thù. Phong Thiên, kẻ huynh đệ chí cốt, kẻ đã đâm sau lưng hắn một nhát chí mạng để cướp đoạt vị trí thiếu chủ.

Trong U Minh Giới, sức mạnh là thứ duy nhất có ý nghĩa. Không có luật pháp, không có đạo đức, chỉ có sự sinh tồn của kẻ mạnh nhất.

Lạc Vân lảo đảo đứng dậy, nhìn quanh khu rừng âm u. Những cái cây cao vút, thân cây đen kịt như than, tỏa ra một thứ năng lượng tà ác. Tiếng hú rợn người của yêu thú vang vọng trong không gian, khiến hắn cảm thấy gai lạnh sống lưng.

“Mình phải trở nên mạnh mẽ hơn… mạnh mẽ hơn bất cứ ai.” Lạc Vân tự nhủ, siết chặt nắm đấm. Hắn cần phải tìm hiểu về thế giới này, tìm kiếm cơ hội để tu luyện, để trả thù.

Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên phía sau. Lạc Vân giật mình quay lại, cảnh giác nhìn vào bóng tối.

Một đôi mắt đỏ rực lóe lên trong đêm. Một con sói khổng lồ, thân hình to lớn như một con trâu, từ từ bước ra khỏi bóng tối. Bộ lông của nó đen tuyền, ánh mắt hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống Lạc Vân.

“Yêu thú…” Lạc Vân lẩm bẩm, cảm nhận được sự nguy hiểm chết người. Hắn biết rằng với tình trạng hiện tại, hắn không có cơ hội chiến thắng.

Con sói gầm lên một tiếng, lao về phía Lạc Vân với tốc độ kinh hoàng. Lạc Vân vội vàng né tránh, nhưng vẫn bị móng vuốt của nó cào trúng vai.

“A!” Lạc Vân kêu lên đau đớn, lùi lại vài bước. Vết thương rỉ máu, khiến hắn càng thêm suy yếu.

“Mình không thể chết ở đây… mình phải sống sót!” Lạc Vân cố gắng trấn tĩnh bản thân, vận chuyển chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể.

Nhưng mọi nỗ lực của hắn đều vô ích. Con sói lại lao đến, lần này nó há miệng, lộ ra hàm răng sắc nhọn như dao găm.

Lạc Vân nhắm mắt chờ đợi cái chết. Nhưng thay vì cảm nhận được sự đau đớn, hắn lại nghe thấy một tiếng gầm kinh thiên động địa.

Mở mắt ra, Lạc Vân kinh ngạc nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang đứng trước mặt mình. Đó là một con gấu đen, thân hình vạm vỡ, đôi mắt hung dữ không kém gì con sói.

Con gấu gầm lên, giơ móng vuốt đánh thẳng vào đầu con sói. Con sói bị đánh bay ra xa, nằm im bất động.

Lạc Vân ngơ ngác nhìn con gấu. Nó quay lại nhìn hắn, ánh mắt không còn vẻ hung dữ mà thay vào đó là một sự… tò mò?

Đột nhiên, con gấu cúi xuống, dùng mõm đẩy Lạc Vân về phía trước. Lạc Vân ngạc nhiên, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước theo.

Con gấu dẫn Lạc Vân đến một cái hang động nhỏ. Bên trong hang động, Lạc Vân nhìn thấy một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Đó là một cây thảo dược, thân cây màu xanh ngọc bích, tỏa ra một thứ năng lượng tinh khiết. Lạc Vân chưa từng nhìn thấy loại thảo dược này trước đây.

Con gấu gầm lên, ý bảo Lạc Vân ăn nó. Lạc Vân do dự, nhưng rồi vẫn quyết định nghe theo. Hắn biết rằng đây có thể là cơ hội duy nhất để hắn sống sót.

Lạc Vân hái lấy cây thảo dược, đưa vào miệng nhai nuốt. Một thứ năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, chữa lành vết thương của hắn và phục hồi linh lực.

“Cảm ơn…” Lạc Vân thì thào, nhìn con gấu với ánh mắt biết ơn.

Con gấu gầm lên một tiếng, rồi quay lưng đi vào bóng tối. Lạc Vân nhìn theo bóng lưng nó, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

“Tại sao nó lại cứu mình?” Lạc Vân tự hỏi. “Và cây thảo dược này… nó là thứ gì?”

Khi Lạc Vân còn đang suy nghĩ, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.

“Huyết Mạch Thức Tỉnh… Ngươi là người được chọn.”

Lạc Vân giật mình, ngơ ngác nhìn xung quanh. Không có ai cả, chỉ có tiếng gió rít và tiếng hú của yêu thú.

“Ai… ai đang nói vậy?” Lạc Vân run rẩy hỏi.

“Ta là Huyết Linh… và ta sẽ giúp ngươi trở thành kẻ mạnh nhất.”

Trước khi Lạc Vân kịp phản ứng, một luồng ánh sáng đỏ rực bắn ra từ đan điền của hắn, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể. Lạc Vân cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang trỗi dậy bên trong, một sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng của hắn.

“Huyết Mạch… Huyết Linh…” Lạc Vân lẩm bẩm, ánh mắt trở nên sắc bén và đầy quyết tâm.

Từ nay về sau, hắn không còn là Lạc Vân yếu đuối của ngày xưa nữa. Hắn là Lạc Vân, người mang trong mình Huyết Mạch Thức Tỉnh, người sẽ thống trị U Minh Giới và báo thù cho tất cả những gì đã mất.

Nhưng hắn không hề biết rằng, việc thức tỉnh Huyết Mạch đã đánh thức một thế lực tà ác đang ngủ say trong U Minh Giới. Một thế lực đang rình rập trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để nuốt chửng tất cả.

Một bóng đen khổng lồ đang ẩn mình trong một ngọn núi lửa đang phun trào. Đôi mắt nó đỏ rực như máu, nhìn chằm chằm vào Lạc Vân với một sự thèm khát vô tận.

“Huyết Mạch… cuối cùng cũng đã thức tỉnh… Đến lúc ta trỗi dậy rồi…”

Tiếp tục Chương 2