
Lời mời không mong muốn
By HLong
romance · 2026-04-23
Một tấm thiệp mời bất ngờ kéo hai kẻ thù cũ về cùng một con đường. Giữa những ánh nhìn đầy căm ghét, cả hai không ngờ rằng cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi mọi thứ. Bí mật từ quá khứ dần hé lộ, buộc họ phải đối mặt với cảm xúc mà cả hai đều muốn chối bỏ.
Chương 1
Chương 1: Lời mời không mong muốn
Tiếng chuông điện thoại réo rắt cắt ngang dòng suy nghĩ của Tố Uyên, khiến cô giật mình đánh rơi cây bút chì đang vẽ dở dang. “Chết tiệt,” cô lẩm bẩm, vươn tay lấy chiếc điện thoại trên bàn. Màn hình nhấp nháy tên người gọi: “Ông Bá”.
Tố Uyên thở dài. Ông Bá, tên thật là Phạm Bá, là chủ tịch tập đoàn bất động sản Phú Thịnh, một trong những tập đoàn lớn nhất cả nước. Và cũng là người mà Tố Uyên ghét cay ghét đắng.
Cô bắt máy, giọng lạnh tanh: “Ông gọi tôi có việc gì?”
“Tố Uyên à, cháu nói chuyện với bác kiểu đó hả?” Giọng ông Bá vang lên đầy vẻ trách móc, nhưng Tố Uyên chẳng hề nao núng. Cô biết tỏng cái bộ mặt đạo đức giả của ông ta.
“Tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói chuyện một cách thân thiện cả,” Tố Uyên đáp trả, không chút kiêng nể. “Vào thẳng vấn đề đi.”
Ông Bá im lặng một lát, rồi thở dài: “Bác biết cháu vẫn còn giận bác chuyện năm xưa. Nhưng chuyện đã qua rồi, cháu cứ mãi ôm hận trong lòng làm gì?”
“Chuyện đã qua?” Tố Uyên cười khẩy. “Ông nói nhẹ nhàng nhỉ? Ông cướp đi công ty của ba tôi, đẩy gia đình tôi vào cảnh khốn cùng, rồi bây giờ ông nói ‘chuyện đã qua’? Ông nghĩ tôi dễ dàng tha thứ cho ông vậy sao?”
“Bác biết bác có lỗi với ba cháu. Nhưng bác làm vậy cũng là vì muốn tốt cho công ty thôi mà. Ba cháu quá hiền lành, không đủ sức để cạnh tranh với những người khác.”
“Ông đừng có ngụy biện,” Tố Uyên gắt lên. “Ông chỉ muốn chiếm đoạt tài sản của ba tôi thôi. Đừng tưởng tôi không biết.”
“Tố Uyên, cháu…”
“Đủ rồi,” Tố Uyên cắt ngang. “Tôi không muốn nghe ông nói thêm một lời nào nữa. Ông gọi tôi chỉ để nói mấy chuyện vô nghĩa này thôi sao?”
“Không, bác gọi cháu là có một chuyện muốn nhờ cháu giúp.”
Tố Uyên nhíu mày. “Nhờ tôi giúp? Ông đang mơ à?”
“Bác biết cháu không thích bác. Nhưng chuyện này rất quan trọng, liên quan đến tương lai của tập đoàn Phú Thịnh.”
“Tôi không quan tâm đến tương lai của tập đoàn Phú Thịnh. Tốt nhất là ông nên gọi cho người khác.”
“Cháu nghe bác nói đã. Bác muốn cháu…kết hôn với cháu trai của bác.”
Tố Uyên sững sờ. Cô không tin vào tai mình. “Ông…ông nói cái gì?”
“Bác biết chuyện này có hơi đột ngột. Nhưng bác tin rằng đây là giải pháp tốt nhất cho cả hai bên.”
“Giải pháp tốt nhất?” Tố Uyên bật cười. “Ông nghĩ rằng tôi sẽ đồng ý kết hôn với người mà tôi không yêu chỉ để giúp ông cứu vãn tập đoàn Phú Thịnh sao? Ông lầm to rồi.”
“Bác biết cháu sẽ không dễ dàng đồng ý. Nhưng bác mong cháu suy nghĩ kỹ. Bác sẽ cho cháu thời gian. Hãy đến gặp bác vào ngày mai, bác sẽ nói rõ mọi chuyện.”
Tố Uyên định từ chối ngay lập tức, nhưng ông Bá đã cúp máy trước khi cô kịp nói gì. Cô tức giận ném điện thoại xuống bàn. “Kết hôn? Với cháu trai của ông ta? Thật là nực cười!”
Cô biết rõ cháu trai của ông Bá là ai. Đó là Gia Phong, một người đàn ông nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy tham vọng. Anh ta là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phú Thịnh, và cũng là người mà Tố Uyên căm ghét không kém gì ông Bá.
Ý nghĩ phải kết hôn với Gia Phong khiến Tố Uyên cảm thấy ghê tởm. Cô thà chết còn hơn. Nhưng…cô cũng biết rằng đây có thể là cơ hội để cô trả thù. Cơ hội để cô phá hủy tập đoàn Phú Thịnh từ bên trong, khiến ông Bá phải trả giá cho những gì ông ta đã gây ra cho gia đình cô.
Tố Uyên ngồi thẫn thờ bên bàn vẽ, nhìn bức tranh dở dang trước mặt. Cô phải làm gì đây? Đồng ý kết hôn với Gia Phong, hay từ chối và tiếp tục sống cuộc đời bình yên của mình? Cả hai lựa chọn đều có những ưu và nhược điểm riêng. Nhưng có một điều chắc chắn: cuộc đời của Tố Uyên sẽ không bao giờ còn giống như trước nữa.
Khi Tố Uyên còn đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, điện thoại của cô lại reo lên. Lần này là một số lạ. Cô ngập ngừng bắt máy.
“Alo, Tố Uyên phải không?” Một giọng nói trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia.
“Vâng, tôi là Tố Uyên. Ai vậy?”
“Tôi là Gia Phong. Chúng ta cần nói chuyện.”