Giao Ước Dưới Ánh Trăng Khuyết
Chapter 3 — Bóng Tối Sau Lời Hứa Vụn Vỡ
Ánh mắt sắc lạnh của Luật sư Trần Hùng quét qua Tạ Nhật Long, rồi dừng lại trên khuôn mặt bối rối nhưng kiên quyết của Chi. Không khí trong căn phòng làm việc sang trọng bỗng trở nên ngột ngạt, nặng trĩu. Tạ Nhật Long, kẻ vốn luôn tự tin và kiêu ngạo, giờ đây trông có vẻ bẽ mặt, cố gắng đứng thẳng dậy nhưng không giấu được sự bối rối.
“Anh… anh làm gì ở đây?” Giọng Chi run run, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô không muốn để ai thấy mình yếu đuối, đặc biệt là trước mặt người sếp mới mà cô đang cố gắng tạo dựng lòng tin.
“Chi à, anh… anh đến để nói chuyện. Chỉ một chút thôi,” Tạ Nhật Long lắp bắp, ánh mắt cầu khẩn nhìn cô. Anh ta quay sang Luật sư Trần Hùng, giọng có chút dè chừng, “Xin lỗi, tôi không biết đây là giờ làm việc của cô Chi.”
Luật sư Trần Hùng chỉ khẽ gật đầu, không nói lời nào. Đôi mắt ông vẫn không rời khỏi Chi, như muốn dò xét phản ứng của cô. Ông bước tới bàn làm việc của mình, ngồi xuống một cách chậm rãi, tạo ra một khoảng cách vô hình nhưng rõ rệt giữa ba người.
“Anh không có gì để nói với tôi cả, Tạ Nhật Long. Mọi chuyện đã kết thúc rồi,” Chi nói, giọng kiên định hơn, cố gắng gạt bỏ những ký ức đau đớn mà Tạ Nhật Long mang lại. Cô quay lưng lại với anh ta, tiến về phía bàn làm việc của mình, lấy một tập hồ sơ.
“Kết thúc? Sao có thể kết thúc được chứ, Chi? Anh yêu em! Anh không thể sống thiếu em!” Tạ Nhật Long bước tới một bước, giọng đầy tuyệt vọng. Anh ta đưa tay ra như muốn chạm vào vai cô, nhưng rồi lại rụt lại khi thấy ánh mắt sắc như dao của Luật sư Trần Hùng.
“Tình yêu của anh dành cho tôi có lẽ cũng giống như lời hứa của anh vậy, mỏng manh và dễ vỡ,” Chi mỉm cười nhạt, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào. Cô lật từng trang hồ sơ, cố gắng tập trung vào công việc, phớt lờ sự hiện diện của Tạ Nhật Long. Cô biết mình phải mạnh mẽ, phải cho anh ta thấy rằng cô không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa.
Luật sư Trần Hùng quan sát toàn bộ sự việc với vẻ mặt không thể đoán trước. Ông thấy sự đau khổ ẩn sâu trong đôi mắt Chi, thấy sự tuyệt vọng của Tạ Nhật Long, và cả sự bất lực của một người đàn ông từng có tất cả nay lại cố gắng níu kéo một thứ đã vuột mất. Ông nhấp một ngụm cà phê đen, hương vị đắng chát lan tỏa trong miệng, giống như cảm giác mà ông đang cảm nhận.
“Cô Chi này,” Luật sư Trần Hùng lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng mang một sức nặng khiến cả Chi và Tạ Nhật Long đều im lặng. “Có một vụ kiện mới mà tôi nghĩ cô sẽ rất hứng thú. Một vụ ly hôn phức tạp, liên quan đến một gia đình có tiếng. Họ cần một người luật sư đủ nhạy bén và kiên trì để xử lý. Tôi tin cô có đủ tố chất.”
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Chi, “Đây là cơ hội để cô chứng tỏ bản thân, không chỉ với tôi, mà còn với chính mình. Cô có muốn nhận nó không?”
Chi ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của sếp. Cô nhìn thấy sự tin tưởng trong đó, một sự tin tưởng mà cô đã khao khát từ lâu. Cô nhìn Tạ Nhật Long, người đàn ông từng là cả thế giới của cô, giờ đây chỉ là một bóng ma của quá khứ. Rồi cô nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, mang theo hy vọng về một ngày mới.
“Vâng, tôi nhận ạ,” Chi nói, giọng cô vang lên đầy quyết tâm. Cô hít một hơi thật sâu, quay lại bàn làm việc và bắt đầu xem xét hồ sơ mà Luật sư Trần Hùng vừa đưa cho. Cô sẽ dùng công việc này để xoa dịu vết thương lòng và khẳng định giá trị của mình.
Tạ Nhật Long nhìn cảnh tượng đó, tim anh ta như bị bóp nghẹt. Anh nhận ra rằng mình đã mất Chi thật rồi. Anh muốn nói gì đó, muốn níu kéo, nhưng những lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết, dù có nói gì đi nữa, cô gái đứng trước mặt anh giờ đây đã hoàn toàn khác.
“Tôi… tôi xin phép về trước,” Tạ Nhật Long nói, giọng khàn đặc. Anh ta cúi đầu, quay bước đi, bóng dáng cô độc khuất dần sau cánh cửa văn phòng.
Khi cánh cửa đóng lại, Chi mới thở phào nhẹ nhõm. Cô cảm thấy kiệt sức, nhưng đồng thời cũng có một cảm giác tự hào dâng lên. Cô đã đối mặt với Tạ Nhật Long và không hề nao núng.
“Anh ấy… anh ấy đã đi rồi,” Chi thì thầm, quay sang nhìn Luật sư Trần Hùng.
Luật sư Trần Hùng mỉm cười nhẹ, “Đúng vậy. Đôi khi, buông bỏ là cách tốt nhất để bắt đầu lại.” Ông đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang dần thức giấc.
“Chi, tôi có một chuyện muốn nói với cô,” ông nói, giọng đột ngột trở nên nghiêm túc hơn. “Liên quan đến lý do tại sao tôi lại chọn cô vào làm việc ở đây. Nó không chỉ đơn thuần là vì tài năng của cô.”
Chi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô biết có một điều gì đó ẩn giấu đằng sau sự quan tâm của Luật sư Trần Hùng. Cô đã luôn thắc mắc về điều đó.
“Lý do là gì ạ?” Chi hỏi, giọng đầy tò mò và một chút lo lắng.
Luật sư Trần Hùng quay lại, ánh mắt ông nhìn Chi sâu thẳm, như thể đang nhìn thấu tâm can cô. “Bởi vì, tôi biết cha của cô.”
Lời nói của ông như một tiếng sét đánh ngang tai Chi. Cô hoàn toàn chết lặng, đôi mắt mở to kinh ngạc. Cha cô? Ông ấy là ai? Tại sao Luật sư Trần Hùng lại biết cha cô?
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh dường như biến mất. Chỉ còn lại ánh mắt dò hỏi của Luật sư Trần Hùng và những câu hỏi không lời đáp đang bùng nổ trong tâm trí Chi. Cha cô, người mà cô luôn nghĩ là đã khuất, giờ đây lại trở thành chìa khóa cho một bí ẩn mới, một bí ẩn có liên quan trực tiếp đến người sếp bí ẩn của cô.
**Ba ngày sau...**
Chi đang ngồi trong một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố, cố gắng làm quen với sự thay đổi chóng mặt trong cuộc đời mình. Cô vẫn còn bàng hoàng sau cuộc nói chuyện với Luật sư Trần Hùng. Ông ấy đã không nói thêm bất cứ điều gì về cha cô, chỉ khéo léo lái câu chuyện sang công việc và cuộc sống của cô. Tuy nhiên, lời nói đó vẫn văng vẳng bên tai cô.
Trong lúc đang suy nghĩ miên man, cô bỗng nghe thấy tiếng gọi tên mình.
“Chi?”
Cô ngẩng đầu lên. Đứng trước mặt cô là một người phụ nữ trung niên, ăn mặc sang trọng, khuôn mặt có nét quen thuộc nhưng cô không thể nhớ ra đã gặp ở đâu. Bên cạnh bà là một người đàn ông trẻ tuổi, lịch lãm, với mái tóc đen bóng và đôi mắt sắc sảo. Chỉ cần liếc nhìn là biết họ thuộc tầng lớp thượng lưu.
Chi cảm thấy có chút khó xử. “Xin lỗi, tôi không nhớ bà là ai?”
Người phụ nữ mỉm cười, một nụ cười có phần gượng gạo. “Cô không nhớ tôi sao? Tôi là mẹ của Nhật Long, bà Lan.”
Chi sững sờ. Bà Lan? Mẹ của Tạ Nhật Long? Bà ta đến đây làm gì? Và người đàn ông bên cạnh bà ta là ai?
Người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh bà Lan lên tiếng, giọng nói trầm ấm và đầy uy lực. “Còn tôi, tôi là em trai của Tạ Nhật Long. Hoàng Gia.”
Hoàng Gia? Tên này quen thuộc đến lạ. Chi nhớ mang máng rằng đó là tên của một gia tộc giàu có và quyền lực trong giới kinh doanh, nhưng cô không rõ mối liên hệ với gia đình Tạ Nhật Long là gì. Có phải đây là anh em ruột thịt, hay là họ hàng xa?
Bà Lan nhìn Chi với ánh mắt dò xét. “Nghe nói con đã bỏ Tạ Nhật Long để làm việc cho luật sư Trần Hùng. Con thật khôn ngoan. Nhưng… con nghĩ con có thể thoát khỏi gia đình chúng ta dễ dàng như vậy sao?”
Lời nói của bà Lan mang theo một hàm ý đe dọa mơ hồ. Chi cảm thấy bất an. Cô không biết tại sao họ lại tìm đến cô, và tại sao bà ta lại nói như vậy. Cô nhìn người đàn ông tên Hoàng Gia, ánh mắt anh ta lạnh lùng và khó đoán, như thể anh ta đang đánh giá cô từ đầu đến chân. Có điều gì đó trong ánh mắt anh ta khiến Chi cảm thấy rờn rợn.