Khúc Ca Đau Thương

Chapter 3 — Màn Kịch Của Lời Thề

Không khí trong sảnh tiệc đặc quánh mùi rượu vang và nước hoa đắt tiền, nhưng đối với Yến Nhi, tất cả chỉ còn là một mớ hỗn độn tanh tưởi. Hình ảnh Đức và Tuấn Anh đứng cạnh nhau, một nụ cười nửa vời trên môi Tuấn Anh, một cái khoác vai đầy ẩn ý từ Đức – khoảnh khắc đó như một nhát dao cứa thẳng vào tim cô. Cái lạnh lẽo không đến từ điều hòa phả vào da thịt, mà từ sự thật trần trụi vừa hiển lộ: cô tin lầm người. Đức, người cô đặt trọn niềm tin, người đã hứa sẽ giúp cô tìm lại công lý cho cha, giờ đây lại đứng về phía kẻ thù.

Dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của buổi tiệc thượng lưu, một màn kịch khác đang diễn ra, một màn kịch mà cô chỉ vừa mới nhận ra vai diễn của mình là con cờ thí. Yến Nhi cố gắng hít thở đều, ép bản thân giữ vẻ bình tĩnh. Cô không thể để họ nhìn thấy sự hoảng loạn hay tuyệt vọng đang gào thét bên trong. Đôi mắt cô lướt qua đám đông, tìm kiếm một lối thoát, một điểm tựa, hay ít nhất là một tia hy vọng mong manh. Nhưng tất cả chỉ còn lại sự trống rỗng và cảm giác bị bỏ rơi.

“Yến Nhi, cô tìm gì vậy? Trông cô có vẻ… không được khỏe.”

Giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến rợn người vang lên ngay sau lưng. Yến Nhi giật mình quay lại, đối mặt với nụ cười lịch lãm của Tuấn Anh. Hắn ta đã tách khỏi Đức, tiến đến chỗ cô, ánh mắt dò xét quét qua từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Cơn buồn nôn lại dâng lên, nhưng cô nhanh chóng nuốt xuống.

“Không có gì, Tuấn Anh. Chỉ là… đột nhiên cảm thấy hơi ngột ngạt thôi.” Yến Nhi cố gắng giữ giọng nói ổn định, đôi tay siết chặt lấy chiếc ví cầm tay.

Tuấn Anh khẽ nhếch mép cười, một nụ cười không hề chạm đến mắt. “Vậy sao? Buổi tiệc này có rất nhiều người thú vị, em không nên bỏ lỡ cơ hội. Đặc biệt là khi bà Lan đang ở đây.” Hắn ta ngụ ý đưa mắt về phía một người phụ nữ trung niên, trang phục lộng lẫy, đang trò chuyện với một nhóm đàn ông.

Bà Lan? Người phụ nữ này có mối liên hệ gì với cha cô? Yến Nhi cố gắng ghi nhớ khuôn mặt bà ta, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép rời rạc trong đầu. Cha cô mất đột ngột, để lại một tập đoàn trên bờ vực phá sản và nhiều bí ẩn chưa lời giải. Tuấn Anh đã luôn nói rằng bà Lan là một đối tác cũ, nhưng chưa bao giờ nói rõ mối quan hệ của bà ta với cha cô. Có lẽ đây là cơ hội để cô tiếp cận bà ta, tìm hiểu sự thật.

“Cảm ơn anh đã nhắc nhở, Tuấn Anh. Em sẽ đi chào hỏi bà một chút.” Yến Nhi mỉm cười đáp lại, trong lòng đã có kế hoạch.

Cô quay lưng bước đi, cố gắng bỏ lại phía sau hình ảnh Đức đang nhìn cô chằm chằm với ánh mắt khó đoán. Mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng cô biết mình không thể dừng lại. Cô phải đối mặt với điều này, phải tìm cách sống sót trong cái bẫy mà cô đang bị giam cầm.

Ba ngày sau.

Yến Nhi đã dành trọn ba ngày để lục lọi lại mọi thứ liên quan đến cha cô, mọi tài liệu, mọi ghi chú, mọi lời kể của những người từng quen biết ông. Cô tìm cách tiếp cận bà Lan, nhưng bà ta luôn tỏ ra bận rộn hoặc tránh né. Những cuộc gọi của cô đều bị ngắt máy, những tin nhắn đều không có hồi âm. Bà ta dường như biết Yến Nhi đang điều tra, và bà ta đang cố tình che giấu điều gì đó. Sự cô lập càng ngày càng lớn, khiến Yến Nhi cảm thấy tuyệt vọng. Tuấn Anh thì ngày càng kiểm soát cô chặt chẽ hơn, luôn miệng nói rằng anh ta làm vậy vì lo cho sự an toàn của cô. Mỗi cử chỉ âu yếm của hắn giờ đây đều khiến cô cảm thấy ghê tởm.

Một buổi chiều muộn, khi Yến Nhi đang ngồi trong thư phòng của cha, lật giở lại cuốn nhật ký cũ kỹ của ông, thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Một số lạ. Cô do dự một chút rồi bắt máy.

“Alo?”

Đầu dây bên kia im lặng trong vài giây, rồi một giọng nói khàn đặc, yếu ớt vang lên: “Yến Nhi… con phải cẩn thận. Cái chết của cha con… không đơn giản như người ta nói. Có một âm mưu lớn hơn… liên quan đến tập đoàn… và cả… Đức.”

Tim Yến Nhi như ngừng đập. Giọng nói này… quen thuộc đến lạ. Nó giống như…

“Ai đó?” cô lắp bắp hỏi, đôi tay run rẩy.

“Đừng tin bất kỳ ai… đặc biệt là Tuấn Anh… và Đức… họ… họ đang tìm cách… hại con…”

Đột nhiên, đường dây bị cắt đột ngột. Yến Nhi vẫn giữ điện thoại trên tai, mắt nhìn trân trối vào khoảng không. Giọng nói đó… là ai? Người gọi lạ kia lại xuất hiện, cảnh báo cô về Tuấn Anh và Đức. Nhưng lần này, thông tin còn rùng rợn hơn. Cái chết của cha cô, âm mưu lớn hơn, và Đức lại một lần nữa bị nhắc đến. Lần này, cô không thể nghi ngờ. Sự phản bội của Đức ở buổi tiệc kia, giờ đây càng trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn.

Ai lại là người gọi điện thoại này? Tại sao lại biết nhiều chuyện như vậy? Tại sao lại muốn cảnh báo cô? Cô cảm thấy như mình đang bị kéo vào một trò chơi nguy hiểm, nơi mà mọi thứ đều là giả dối và không ai đáng tin.

Yến Nhi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm Sài Gòn đang dần buông xuống. Cô biết mình không thể chìm đắm trong sự sợ hãi và hoang mang. Cô phải tìm ra câu trả lời. Cô phải biết ai là người đứng sau tất cả những chuyện này, ai là người đã hại cha cô, và ai là người đang cố gắng hại cô. Cô lấy điện thoại ra, mở danh bạ, và tìm kiếm một cái tên mà cô đã cố gắng né tránh suốt mấy ngày qua: Bà Lan.

Cô cần phải gặp bà ta. Ngay bây giờ.

Cô nhấn nút gọi, lòng nặng trĩu một dự cảm không lành. Tiếng chuông điện thoại vang lên, dồn dập và đáng sợ. Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia có người bắt máy.

“Alo?” là giọng nói quen thuộc, nhưng lần này lại đầy vẻ lạnh lùng và cảnh giác. Là giọng nói của bà Lan.

Yến Nhi hít một hơi thật sâu. “Bà Lan, con là Yến Nhi. Con muốn gặp bà. Ngay bây giờ. Có chuyện rất quan trọng.”

Im lặng. Rồi một tiếng cười khẩy vang lên, không chút ấm áp. “Yến Nhi? Cô gái bé bỏng của tôi. Cô nghĩ cô là ai mà đòi gặp tôi lúc này? Cô đang làm phiền đấy.”

“Không, bà phải nghe con nói! Về cái chết của cha con… và về Tuấn Anh… và Đức…” Yến Nhi cố gắng giải thích, nhưng giọng nói của bà Lan đã cắt ngang.

“Đủ rồi! Tôi không muốn nghe bất cứ điều gì về những chuyện đó. Nếu cô còn tiếp tục làm phiền tôi, tôi sẽ đảm bảo rằng cô sẽ không bao giờ có thể điều tra bất cứ điều gì nữa.”

Tiếng “tút tút tút” dồn dập vang lên, báo hiệu cuộc gọi đã bị ngắt. Yến Nhi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang tắt lịm trong tay. Bà Lan không chỉ né tránh cô, bà ta còn đe dọa cô. Rõ ràng là bà ta biết nhiều hơn những gì bà ta tỏ ra, và bà ta không muốn Yến Nhi tìm hiểu sự thật. Có điều gì đó trong lời nói của người gọi lạ, về âm mưu lớn hơn liên quan đến tập đoàn, đã chạm đến điểm nhạy cảm của bà ta.

Yến Nhi cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đang đối mặt với một kẻ thù còn nguy hiểm hơn cô tưởng. Lời đe dọa của bà Lan không phải là lời nói suông. Cô biết điều đó. Và cô biết, nguy hiểm đang cận kề.