Tầng Cao Gió Lạnh
Chapter 3 — Hơi Thở Của Quá Khứ
Màn đêm Hà Nội bao trùm lấy quán cà phê 'Ký Ức', nơi ánh đèn vàng vọt hắt hiu soi rọi lên từng góc khuất.
Duyên siết chặt chiếc túi xách, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Không khí đặc quánh sự căng thẳng. Cô không thể tin được người đàn ông bí ẩn này lại là Luật sư Hùng, người mà cô vẫn luôn tin tưởng.
"Ông Hùng? Sao... sao ông lại ở đây?" Giọng Duyên run run, hòa lẫn với tiếng nhạc jazz trầm buồn.
Luật sư Hùng nhấp một ngụm cà phê đen, đôi mắt khẽ nheo lại. Vẻ mặt ông ta điềm tĩnh đến lạ, trái ngược hoàn toàn với sự bối rối của Duyên. "Cô Duyên, tôi đã nói là tôi có chuyện muốn nói với cô. Chuyện liên quan đến cha mẹ cô."
"Chuyện gì? Ông biết gì về cái chết của họ? Cái di chúc đó là sao?" Duyên dồn dập hỏi, mọi sự nghi ngờ dồn vào người đàn ông trước mặt.
Luật sư Hùng đặt ly cà phê xuống, nhìn thẳng vào mắt Duyên. "Bình tĩnh nào cô chủ. Mọi chuyện phức tạp hơn cô nghĩ. Cái chết của ông bà không phải là tai nạn. Và di chúc... nó là một cách để bảo vệ cô và tập đoàn Hưng Thịnh."
Duyên chết lặng. Lời nói của ông ta như một gáo nước lạnh dội vào tâm trí cô. "Không phải tai nạn? Vậy là ai? Ai đã hại ba mẹ tôi?" Cô cố gắng giữ giọng mình vững vàng, nhưng sự sợ hãi đã len lỏi vào từng tế bào.
"Kẻ thù của ông Bá rất nhiều. Trong giới kinh doanh, quyền lực và tiền bạc luôn đi kèm với máu và nước mắt. Nhưng có một người mà ông Bá đã từng tin tưởng lại phản bội ông ta. Một người rất gần gũi."
Duyên cảm thấy mọi thứ quay cuồng. Ai? Ai có thể nhẫn tâm như vậy? "Ông ta là ai?" Cô thì thầm, hy vọng câu trả lời sẽ không quá đau đớn.
Luật sư Hùng im lặng một lúc lâu, dường như đang cân nhắc từng lời. "Ông Bá đã biết trước mọi chuyện. Ông ấy đã cố gắng bảo vệ cô, bằng mọi giá. Điều khoản kết hôn với cậu Trần Phong... đó không phải là ý muốn của ông ấy hoàn toàn. Đó là một thỏa thuận ngầm, một sự hy sinh lớn lao."
"Thỏa thuận? Với ai? Và tại sao lại là Trần Phong? Cậu ta là một kẻ ăn chơi trác táng! Ba tôi không bao giờ ép tôi làm điều mình không muốn!" Duyên gần như hét lên, nỗi uất hận dâng trào.
"Ông Bá biết cậu Trần Phong không phải là người tốt. Nhưng gia đình họ Trần lại nắm giữ một thứ mà ông Bá cần để chống lại kẻ thù thực sự. Một thứ có thể cứu Hưng Thịnh khỏi sụp đổ hoàn toàn. Và để có được nó, ông Bá phải đánh đổi... chính là cô."
Duyên lùi lại, vị trí của cô trong mắt ông ta bỗng chốc trở nên tồi tệ đến cùng cực. Cô không phải là con gái của ông Bá, mà là một món hàng trao đổi?
"Ông đang nói dối!" Duyên gạt phắt lời ông ta. "Ba tôi yêu tôi! Ông ấy sẽ không bao giờ làm vậy!"
"Tình yêu có nhiều hình thức, cô Duyên. Đôi khi, nó là sự hy sinh tột cùng. Ông Bá đã làm điều đó vì cô, vì tương lai của Hưng Thịnh. Cậu Trần Phong có một bí mật gia tộc, một thứ quyền lực mà chỉ gia đình họ Trần mới có. Để bảo vệ cô khỏi kẻ thù đang rình rập, ông Bá đã phải dùng chính cô làm mồi nhử."
Duyên lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh ghê rợn đang hiện lên trong đầu. "Không thể nào..."
"Sự thật đôi khi còn tàn khốc hơn cả tưởng tượng, cô Duyên. Kẻ thù của ông Bá không chỉ muốn tài sản của ông ấy. Họ muốn hủy diệt hoàn toàn cái tên Hưng Thịnh. Và cách duy nhất để ngăn chặn điều đó là cô phải kết hôn với Trần Phong, và gia đình họ Trần sẽ ra tay bảo vệ cô."
"Gia đình họ Trần bảo vệ tôi? Bằng cách nào? Và ai là kẻ thù đó?" Duyên càng nghe càng thấy rối bời.
Luật sư Hùng mỉm cười nhạt. "Cậu Trần Phong không chỉ là một công tử ăn chơi. Cậu ta có những 'người bạn' rất đặc biệt. Và kẻ thù của ông Bá... chính là người mà cô đang tìm kiếm câu trả lời." Ông ta ngừng lại, nhìn xuyên qua Duyên như thể đang nhìn thấy một bóng ma.
"Ai?" Duyên thì thầm.
"Đó là người đàn ông bí ẩn đã gửi tin nhắn cho cô. Người đã ra tay hại cha mẹ cô. Người mà cô đang cố gắng tìm hiểu." Luật sư Hùng nói chậm rãi, từng chữ như con dao cứa vào tim Duyên.
"Không... không thể nào..." Duyên lùi thêm một bước, va vào chiếc bàn. Ly nước trên bàn rung lên khe khẽ. "Ông... ông đang nói ai?"
"Chính là người mà cô sắp phải chung sống. Chính là Trần Phong." Luật sư Hùng buông ra lời cuối cùng, ánh mắt sắc lạnh nhìn Duyên.
Duyên mở to mắt, hoàn toàn sững sờ. Trần Phong? Kẻ đã hại cha mẹ cô? Kẻ mà cô sắp phải lấy làm chồng? Cô cảm thấy như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Bên ngoài, tiếng sấm rền vang, báo hiệu một cơn bão sắp sửa ập đến.
Ba ngày sau.
Duyên đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Đôi mắt cô thâm quầng, khuôn mặt nhợt nhạt. Cô vẫn không thể tin được những gì Luật sư Hùng đã nói. Trần Phong? Người đàn ông mà cô chỉ biết qua tin đồn, giờ lại là kẻ thù của gia đình, là người mà cô buộc phải cưới? Ý nghĩ đó khiến cô ghê tởm.
Tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào đi."
Cánh cửa biệt thự mở ra, và Trần Phong bước vào. Anh ta mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc vuốt gọn gàng. Vẻ ngoài hào hoa, phong trần, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh kẻ thủ ác mà Duyên đang hình dung.
"Em yêu, em đã sẵn sàng chưa? Buổi tiệc đính hôn của chúng ta sẽ bắt đầu."
Trần Phong mỉm cười, một nụ cười có vẻ chân thành, nhưng trong mắt Duyên, đó là nụ cười của một kẻ săn mồi.
Cô nhìn anh ta, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn kim cương lộng lẫy trên tay mình. Chiếc nhẫn mà Luật sư Hùng đã đưa cho cô, như một lời nhắc nhở về thỏa thuận ngầm. Cô không còn lựa chọn nào khác.
"Em... em sẵn sàng rồi."
Duyên bước ra khỏi phòng, đi về phía phòng khách nơi gia đình nhà Trần đang chờ đợi. Trần Phong đi ngay phía sau cô, cánh tay anh ta khẽ chạm vào eo cô. Duyên rùng mình, cố gắng kìm nén sự sợ hãi và ghê tởm. Cô bước vào sảnh chính của biệt thự Hưng Thịnh, nơi ánh đèn pha lê rực rỡ chiếu sáng.
Hàng trăm vị khách mời đã tập trung tại đây, tất cả đều là những nhân vật có máu mặt trong giới kinh doanh và thượng lưu Hà Nội. Tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói rộn rã. Nhưng tất cả những điều đó giờ đây đều trở nên vô nghĩa với Duyên.
Cô bước lên bục nhỏ được chuẩn bị sẵn, nơi có chiếc micro và một phông nền lộng lẫy. Trần Phong đứng bên cạnh cô, nắm lấy tay cô.
"Chào mừng tất cả quý vị đã đến với buổi tiệc đính hôn của chúng tôi."
Giọng nói của Trần Phong vang lên, nhưng Duyên chỉ cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một cơn ác mộng.
"Thưa quý vị, tôi xin giới thiệu vị hôn thê tương lai của tôi, cô Duyên, con gái duy nhất của cố chủ tịch Hưng Thịnh."
Trần Phong quay sang Duyên, mỉm cười trìu mến. "Và tôi, Trần Phong, xin hứa sẽ luôn yêu thương và bảo vệ Duyên, để cô ấy luôn được hạnh phúc và an toàn. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một tương lai vững chắc cho Hưng Thịnh và gia tộc họ Trần."
Anh ta đưa bàn tay còn lại lên, rồi bất ngờ rút ra một bức ảnh được giấu trong túi áo. Bức ảnh mờ ảo, chụp từ xa, nhưng đủ để Duyên nhận ra hình bóng quen thuộc trong đó.
"Và để chứng minh cho lời hứa của tôi, tôi xin gửi tặng em món quà này, Duyên à. Nó là bằng chứng cho thấy, anh luôn quan tâm đến em, ngay cả khi em không hề hay biết."
Trần Phong đặt bức ảnh vào tay Duyên. Duyên run rẩy cầm lấy nó. Trong ảnh, cô đang ngồi trong quán cà phê 'Ký Ức', đang nói chuyện với Luật sư Hùng. Nhưng điều khiến cô đông cứng lại là người đàn ông đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát cô, đứng dưới bóng của một cây cổ thụ. Anh ta mặc một chiếc áo khoác tối màu, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, nhưng Duyên vẫn nhận ra từng đường nét quen thuộc đó. Đó không phải là ai khác, mà chính là anh ta. Anh ta. Người đàn ông bí ẩn đã gửi tin nhắn cho cô, người đã ám ảnh cô bấy lâu nay.
"Anh ta cũng ở đó ư?" Duyên thì thầm, cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng.
Trần Phong nhìn Duyên, nụ cười trên môi anh ta càng thêm phần bí ẩn. "Đúng vậy. Anh ta luôn ở đó. Luôn dõi theo em. Và anh ta đã chứng kiến tất cả." Anh ta cúi xuống, ghé sát vào tai Duyên, giọng nói trầm thấp đầy ám ảnh. "Anh ta chính là người đàn ông đã cho em biết sự thật về ba mẹ em. Anh ta chính là người mà em đang tìm kiếm. Và anh ta... chính là tôi, Duyên ạ."
Duyên ngước nhìn Trần Phong, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Nụ cười của anh ta giờ đây không còn là sự trìu mến, mà là một nụ cười chế nhạo, đầy quyền lực và bí ẩn. Anh ta chính là người đàn ông bí ẩn? Anh ta đã lừa cô? Mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng.