Vợ Giả Tình Thật

Chapter 3 — Lời Thì Thầm Của Tơ Lụa

Cánh cửa phòng riêng của Linh đóng sập lại, để lại hai chị em trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Thảo, càng làm nổi bật quầng thâm dưới mắt cô bé. Nụ cười vừa rồi đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi và ẩn giấu điều gì đó mà Linh không thể gọi tên.

"Thảo... chuyện gì đang xảy ra vậy? Kiệt nói em đã cầu xin anh ta không hủy hôn? Tại sao? Em không biết anh ta đã làm gì với chị sao? Anh ta đối xử với chị như thế nào mà em lại có thể..."

Linh không kìm được sự tức giận và hoang mang. Cô tiến lại gần, giọng run run. "Việc nhà họ Trần giúp mình trả viện phí cho em là thật, nhưng nó không đáng để em phải hy sinh chị như vậy. Chúng ta có thể tìm cách khác mà."

Thảo im lặng nhìn chị gái, đôi mắt ánh lên một tia phức tạp. Cô bé đưa tay lên vuốt ve tấm ga trải giường bằng lụa, thứ xa xỉ mà gia đình họ chưa từng mơ tới. "Chị không hiểu đâu, Linh ạ. Có những món nợ, không phải cứ có tiền là trả được. Có những ân tình, không phải cứ nói lời cảm ơn là hết."

"Ân tình gì?" Linh gặng hỏi. "Kiệt đã giúp em cái gì mà phải bắt chị làm vợ anh ta?"

Thảo khẽ lắc đầu, đôi môi mấp máy như muốn nói nhưng lại thôi. "Chỉ là... em muốn chị có một cuộc sống tốt đẹp. Một cuộc sống mà em không thể mang lại cho chị."

"Tốt đẹp?" Linh cười nhạt. "Em gọi đây là cuộc sống tốt đẹp sao? Bị ép buộc, bị đe dọa, phải kết hôn với một người đàn ông em không yêu, thậm chí còn ghét bỏ? Đó là cách em gọi là tốt đẹp ư?"

"Chị à," Thảo thì thầm, giọng yếu ớt. "Chị không biết Kiệt đã giúp em... giúp em rất nhiều. Nếu không có anh ta, em có lẽ đã không còn ở đây để nói chuyện với chị nữa."

Lời nói của Thảo như một nhát dao cứa vào tim Linh. Cô nhìn em gái, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý, một tia sáng nào đó trong đôi mắt em. Nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự cam chịu và một bí mật quá lớn mà Thảo đang gánh vác.

"Chị sẽ không để em một mình đối mặt với chuyện này, Thảo ạ." Linh nắm lấy tay em gái, cảm nhận sự lạnh lẽo bất thường. "Em nói cho chị biết mọi chuyện đi. Chị sẽ cùng em tìm cách."

Thảo mỉm cười yếu ớt, nụ cười không chạm tới mắt. "Chị Mai à... chị không thể giúp em đâu. Đã muộn rồi."

Ngay lúc đó, điện thoại của Linh rung lên. Là mẹ cô. Linh bắt máy, giọng đầy lo lắng. "Mẹ ơi, Thảo đang ở đây, cô bé có vẻ mệt lắm... Vâng, viện phí..."

Giọng mẹ cô nghẹn lại. "Mai ơi... Bác sĩ vừa báo... tình trạng của Thảo đột ngột xấu đi. Họ nói... họ cần một khoản tiền lớn ngay lập tức để thực hiện ca phẫu thuật khẩn cấp. Nếu không..."

Linh chết lặng. Cô nhìn Thảo, người đang nhắm mắt lại, dường như không còn sức lực để nghe cuộc nói chuyện. Phẫu thuật khẩn cấp? Khoản tiền lớn? Mẹ cô nói vậy sao?

"Mẹ ơi! Mẹ đừng nói nữa!" Linh hét lên, giọng lạc đi. "Con sẽ tìm cách! Con sẽ làm mọi cách!"

Cô cúp máy, tim đập điên cuồng trong lồng ngực. Nhìn Thảo, nhìn căn phòng sang trọng nhưng ngột ngạt này, Linh cảm thấy mình đang bị mắc kẹt trong một cái bẫy không lối thoát. Cô phải làm gì bây giờ? Hôn nhân với Kiệt dường như là con đường duy nhất. Nhưng liệu nó có đủ để cứu Thảo? Hay tất cả chỉ là lời nói dối ngọt ngào từ Kiệt và Thảo?