Nụ Hôn Ép Buộc Dưới Ánh Trăng
Chapter 3 — Cánh Hoa Hồng Rơi Lệ
Màn đêm Sài Gòn đặc quánh mùi xăng xe và tiếng nhạc xập xình từ quán bar nơi Ngọc Lan vừa bước ra. Tim cô đập thình thịch, không chỉ vì sự đe dọa vừa nhận được, mà còn vì ánh mắt như thiêu đốt của Hồ Thái Bình khi anh ta xuất hiện, kéo theo cả một bầu không khí lạnh lẽo, áp bức. Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó, cao lớn và uy quyền, đủ để khiến đám vệ sĩ xung quanh Hải Đăng như đông cứng lại.
Hải Đăng bước lên một bước, cố gắng che chắn cho Ngọc Lan. "Hồ tiên sinh, đây là một cuộc gặp riêng. Tôi không nghĩ sự xuất hiện của anh lại mang tính… đe dọa như vậy." Giọng anh ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lại liếc nhanh về phía Ngọc Lan, dò xét phản ứng của cô.
Hồ Thái Bình khẽ nhếch mép, một nụ cười không chạm tới mắt. "Gặp riêng? Tôi thấy có vẻ cô gái nhỏ của chúng ta đang có một buổi tối khá bận rộn. Từ cố vấn tập đoàn đến… những kẻ lạ mặt." Anh ta đảo mắt sang Hải Đăng, hàm ý rõ ràng. "Tôi đến để đón vị hôn thê của mình về. Gia đình tôi không thích cô ấy đi lang thang đêm khuya." Lời nói như một lời tuyên bố chủ quyền, khiến Ngọc Lan cảm thấy như bị bóp nghẹt.
Ngọc Lan nuốt khan, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Hồ tiên sinh, tôi không phải là tài sản để anh tùy ý kéo đi." Cô cố gắng bước tới, muốn thoát khỏi sự kìm kẹp vô hình của anh ta, nhưng một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo cô, kéo cô sát vào người anh ta. Mùi hương nam tính, trầm ấm lan tỏa, vừa xa lạ vừa nguy hiểm.
"Em quên mất rồi sao, Ngọc Lan? Ngày mai là ngày chúng ta chính thức đính hôn. Em không nên có những hành động gây hiểu lầm như thế này." Anh ta ghé sát vào tai cô thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào gò má khiến cô rùng mình. "Và… có vẻ như em đang làm việc với kẻ thù của tôi." Ánh mắt anh ta sắc như dao, hướng về phía Hải Đăng, người đang đứng cách đó vài mét, đôi tay nắm chặt.
Bà Lan Anh, mẹ Ngọc Lan, vốn vẫn đứng cách đó một đoạn, thấy tình hình căng thẳng, vội vã chạy tới. Bà ta nhìn Hồ Thái Bình, rồi lại nhìn Hải Đăng, vẻ mặt đầy lo lắng. "Thái Bình, con đến rồi. Lan đang… cô ấy chỉ hơi mệt thôi." Bà ta cố gắng xoa dịu tình hình, nhưng ánh mắt lại liếc sang Hải Đăng đầy cảnh cáo. Bà ta biết rõ Hải Đăng có liên quan đến gia đình họ Hồ, và sự xuất hiện của anh ta ở đây, cùng với con gái mình, chắc chắn không phải là tin tốt.
"Bà Lan Anh, tôi e là mọi chuyện không đơn giản như bà nghĩ." Hồ Thái Bình mỉm cười, buông lỏng eo Ngọc Lan ra một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách đủ gần để cô không thể chạy thoát. "Cô ấy đang có những mối quan hệ ngoài luồng. Có lẽ chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc hơn về tương lai của cô ấy, và cả gia đình bà nữa." Lời nói của anh ta như nhát dao găm vào tim bà Lan Anh, người vốn đang đặt hết hy vọng vào cuộc hôn nhân này.
Hải Đăng nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt nheo lại. Anh ta biết Hồ Thái Bình đang cố gắng gây áp lực, muốn chứng minh anh ta có quyền kiểm soát Ngọc Lan. Điều đó càng thôi thúc anh ta phải tìm ra bí mật của Hồ Thái Bình càng nhanh càng tốt.
"Tôi nghĩ chúng ta nên về thôi, Ngọc Lan." Hồ Thái Bình nói, giọng đầy vẻ sở hữu. Anh ta không đợi Ngọc Lan trả lời, chỉ đơn giản là nắm lấy tay cô. Ngay lúc đó, một chiếc xe sang trọng màu đen bóng loáng dừng lại bên cạnh họ. Cửa xe mở ra, một người phụ nữ trung niên, ăn mặc thanh lịch, quý phái bước xuống. Bà ta có nét giống Hồ Thái Bình, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ sắc sảo, lạnh lùng hơn.
"Thái Bình, con làm gì ở đây?" Bà ta cất giọng, ánh mắt quét qua Ngọc Lan, rồi dừng lại ở Hải Đăng với vẻ dò xét. "Ai đây? Vị hôn thê của con sao? Trông… không giống những gì mẹ tưởng tượng." Bà ta nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
Ngọc Lan cảm thấy toàn thân lạnh toát. Người phụ nữ này chắc chắn là mẹ của Hồ Thái Bình. Ánh mắt bà ta nhìn cô như thể đang soi mói một món hàng lỗi. Bà Lan Anh bên cạnh cũng tái mét mặt mày.
"Mẹ, đây là Ngọc Lan." Hồ Thái Bình giới thiệu một cách hờ hững, rồi lại nhìn Hải Đăng. "Còn đây là cố vấn Hải Đăng. Anh ta… có vẻ đang rất quan tâm đến gia đình chúng tôi."
Người phụ nữ kia, bà Dì Mai, chỉ cười khẩy. "Quan tâm đến gia đình chúng tôi? Hay là quan tâm đến tài sản của chúng tôi?" Bà ta nhìn thẳng vào Hải Đăng, ánh mắt đầy thách thức. "Tôi nghe nói anh có sở thích thu thập những bí mật của người khác. Hy vọng anh biết giới hạn của mình."
Hải Đăng không hề nao núng. Anh ta mỉm cười, một nụ cười bí ẩn. "Bà Dì Mai, tôi chỉ làm công việc của mình thôi. Và đôi khi, công việc đó lại mang đến những điều bất ngờ thú vị." Anh ta liếc nhìn Ngọc Lan. "Đặc biệt là khi có những bông hoa hồng đẹp đẽ rơi lệ."
Ngay lúc đó, điện thoại của Ngọc Lan rung lên. Một tin nhắn mới. Cô run rẩy mở ra. Dòng chữ hiện lên khiến máu trong người cô như đông lại: "Tôi thấy hết rồi. Cô và hắn ta." Kèm theo đó là một bức ảnh chụp lén cô và Hải Đăng khi đang nói chuyện trong quán bar, được chụp từ một góc khuất.
Tim Ngọc Lan như ngừng đập. Ai là người đứng sau tất cả chuyện này? Ai đang theo dõi cô? Và tại sao lại gửi bức ảnh này ngay lúc này?
Bà Dì Mai, với đôi mắt tinh tường, dường như cũng nhận ra sự thay đổi trên gương mặt Ngọc Lan. Bà ta nhếch mép cười, một nụ cười đắc thắng. "Có vẻ như cô gái nhỏ của chúng ta nhận được tin nhắn quan trọng. Con trai, chúng ta về thôi. Có quá nhiều chuyện không cần thiết ở đây."
Hồ Thái Bình gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ngọc Lan, rồi quét qua Hải Đăng một lần cuối cùng, đầy hàm ý. Anh ta kéo Ngọc Lan đi, bỏ lại bà Lan Anh đứng trơ trọi giữa đêm, còn Hải Đăng thì đứng đó, nhìn theo bóng lưng họ, đôi mắt ánh lên một tia lửa giận dữ.