Hoa Mười Giờ Nở Muộn

Chapter 2 — Mắt Biếc Nhuốm Màu Bất Ngờ

Tiếng gọi “Bố!” vang lên trong không gian tĩnh lặng như tiếng chuông úp xuống mặt hồ, làm tan vỡ mọi lớp băng mà Thảo Nguyên đã dày công dựng lên. Ánh mắt sáu năm của Long, vốn đang quét một lượt căn phòng khách sang trọng với vẻ dò xét, giờ đây đổ dồn về phía cậu bé đang đứng nép sau lưng mẹ. Bi, với mái tóc đen nhánh giống hệt Long và đôi mắt biếc trong veo, ngước nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt với vẻ ngây thơ không chút phòng bị.

Thảo Nguyên cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp như một tiếng búa giáng xuống. Cô biết khoảnh khắc này rồi sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại ập đến đột ngột và trần trụi đến vậy. Cô vội vàng bước tới, đặt tay lên vai Bi, giọng run run cố gắng che giấu sự hoảng loạn.

“Bi à, đây là chú… chú Long. Chú ấy là bạn của mẹ thôi.” Cô cố nặn ra một nụ cười, nhưng nó méo mó và gượng gạo. “Bi ngoan, vào trong chơi với dì Mai đi con.”

Nhưng Bi dường như không nghe thấy lời mẹ. Đôi mắt nó vẫn dán chặt vào Long, trên môi nở một nụ cười tươi rói. “Bố không nhớ Bi sao ạ? Bi nhớ bố lắm!”

Cả căn phòng chìm vào im lặng chết chóc. Bà Lan, người vừa mới đây còn nở nụ cười hiền hậu, giờ đây tái mét mặt mày. Ông bà ngoại của Thảo Nguyên nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ bối rối và nghi ngờ. Riêng Long, anh đứng sững người, vẻ mặt hoàn toàn trống rỗng, như thể vừa bị ai đó ném một tảng đá lớn vào đầu. Ánh mắt anh lướt từ khuôn mặt Thảo Nguyên đang đầy vẻ cầu xin, sang cậu bé Bi với nụ cười ngây thơ, rồi lại quay về Thảo Nguyên, như đang cố gắng ghép nối những mảnh ghép rời rạc của một câu chuyện mà anh hoàn toàn không biết.

“Bố…” Tiếng Bi lại vang lên, lần này có chút tủi thân. Nó nhìn thấy bố nhìn mình như nhìn người ngoài hành tinh.

Long khẽ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Anh đưa tay lên vuốt tóc, một thói quen khi anh bối rối hoặc suy nghĩ sâu sắc. “Con… con tên là Bi?” Giọng anh khàn đặc, không chắc chắn.

“Vâng ạ! Con là Bi! Bố là bố của con mà!” Cậu bé reo lên, mừng rỡ vì cuối cùng bố cũng nói chuyện với mình.

Thảo Nguyên cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô không thể chịu đựng được nữa. Cô kéo mạnh tay Bi, giọng nói đã có chút gắt gỏng.

“Bi, mẹ đã bảo con vào chơi rồi mà! Sao con không nghe lời mẹ thế hả?” Cô dẫn Bi ra khỏi phòng khách, để lại Long đứng một mình với sự bàng hoàng và những câu hỏi không lời đáp.

Trong phòng của Bi, Thảo Nguyên ngồi xuống sàn, ôm con trai vào lòng. Bi dụi đầu vào ngực mẹ, vẫn còn chút buồn vì bố không nhận ra mình. “Mẹ ơi, sao bố lại không biết con là con của bố?”

Thảo Nguyên siết chặt con. Nước mắt cô lăn dài trên má. “Bi à, mẹ xin lỗi con. Có lẽ… có lẽ bố con bị quên mất rồi.” Cô tự nói với mình hơn là nói với Bi. Làm sao cô có thể giải thích cho con hiểu được sự phức tạp của người lớn, của một sai lầm, của một bí mật được che giấu suốt sáu năm?

Dì Mai lặng lẽ mang lên hai ly sữa nóng, đặt xuống bàn rồi quay ra ngoài, để lại hai mẹ con tựa vào nhau trong không gian riêng tư.

Trong phòng khách, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Bà Lan lên tiếng trước, giọng run run.

“Thảo Nguyên… chuyện này là sao? Bi… Bi là con của ai?” Bà nhìn thẳng vào mắt con gái, sự nghi ngờ hiện rõ.

Ông ngoại thở dài, vỗ nhẹ vai vợ. “Bà bình tĩnh đã. Chúng ta cần nghe Thảo Nguyên giải thích.”

Long, sau một hồi im lặng như tờ, cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng anh trầm ổn hơn, nhưng ẩn chứa một sự cương quyết lạ thường. “Thảo Nguyên, em có thể giải thích cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không? Ai là bố của thằng bé?”

Ánh mắt anh lúc này không còn sự bàng hoàng ban đầu, thay vào đó là một sự tập trung cao độ, như một thám tử đang điều tra một vụ án bí ẩn. Anh nhìn Thảo Nguyên, chờ đợi một câu trả lời. Sự im lặng của Thảo Nguyên lúc này còn đáng sợ hơn cả tiếng Bi gọi bố lúc nãy.

Cô ngước nhìn Long, rồi nhìn bố mẹ đang chờ đợi. Cô hít một hơi thật sâu. Sáu năm qua, cô đã quen với việc che giấu, với việc tự mình gánh vác. Nhưng giờ đây, bí mật đó đã bị phơi bày một cách trần trụi nhất. Cô không còn đường lui.

“Anh Long,” cô bắt đầu, giọng nói khàn đặc vì cảm xúc dồn nén. “Bi… là con của chúng ta.”

Câu nói như một quả bom nổ chậm, làm rung chuyển cả căn phòng. Bà Lan đưa tay ôm ngực, suýt ngã. Ông ngoại đứng chết trân. Còn Long, anh lùi lại một bước, ánh mắt đầy sự kinh ngạc và không thể tin nổi.

Anh nhìn Thảo Nguyên, rồi nhìn về phía cánh cửa phòng Bi. Sáu năm. Một đứa trẻ sáu tuổi. Tất cả những gì anh từng biết về cuộc đời mình bỗng chốc trở nên mong manh và dễ vỡ.

“Không thể nào…” anh lẩm bẩm, quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào Thảo Nguyên nữa.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Thảo Nguyên vang lên. Là số máy lạ. Cô bắt máy trong vô thức.

“Alo?”

Đầu dây bên kia là một giọng nói khàn đặc, đầy sự mệt mỏi và xa lạ. “Thảo Nguyên à? Anh là Minh. Anh đang ở bệnh viện, có chuyện gấp cần nói với em.”

Thảo Nguyên chết lặng. Minh? Anh ta gọi cho cô vào lúc này để làm gì?

“Anh… anh đang ở bệnh viện nào?” Cô hỏi lại, giọng run run.

“Anh… anh đang gặp nguy hiểm. Bọn chúng… bọn chúng đang đuổi theo anh…” Giọng nói bên kia bỗng nhiên đứt quãng, kèm theo tiếng động cơ xe gầm rú và một tiếng hét thất thanh.

“Minh! Minh ơi!” Thảo Nguyên hét lên vào điện thoại, nhưng chỉ còn lại tiếng tút tút dài.

Cô buông điện thoại rơi xuống sàn, mắt mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không. Giữa lúc mọi chuyện còn chưa ngã ngũ, một biến cố bất ngờ khác lại ập đến, kéo cô vào một vòng xoáy nguy hiểm mới.