Con Rối Trong Tay Ông Trùm
Chapter 3 — Chiếc Vòng Cổ Bạc Lạnh Giá
Tiếng chuông điện thoại reo vang cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Hương Giang. Giọng Tuấn 'Sẹo' bên kia lạnh lẽo, như lưỡi dao cứa vào tim cô. "Chỉ còn 24 tiếng, Rose. Lô hàng phải có mặt ở bến cảng lúc bình minh ngày mai. Đừng hòng giở trò gì. Trường sẽ trả giá nếu cô làm tôi thất vọng."
Cô cúp máy, bàn tay run rẩy. Hoàng bước vào phòng, nét mặt đầy lo lắng. "Cô chủ, tôi đã xác minh được. Lô hàng này có vẻ như là... thứ mà Tuấn 'Sẹo' đã tích trữ từ lâu. Hắn đang muốn chuyển nó đi thật nhanh."
Hương Giang nhìn chằm chằm vào khoảng không. "Nhanh? Hắn muốn tẩu tán chứng cứ hay sao?"
"Tôi không rõ. Nhưng tôi cũng đã tìm ra nơi Trường bị giam. Một nhà kho cũ bỏ hoang ở khu vực ngoại ô, gần bến tàu cũ."
Hương Giang siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ bó hoa huệ tây trên bàn làm cô nhớ đến mẹ. Mẹ cô, người luôn mong muốn cô sống một cuộc đời bình thường, không vướng vào những thứ tội lỗi này. Chiếc vòng cổ bạc mẹ tặng, thứ duy nhất còn sót lại, giờ đây dường như lạnh lẽo trên cổ cô.
"Hoàng, chuẩn bị xe. Chúng ta phải đi ngay."
"Nhưng cô chủ... kế hoạch của chúng ta..."
"Không còn thời gian nữa, Hoàng. Nếu tôi không tự mình đi, ai biết được Tuấn 'Sẹo' sẽ làm gì Trường. Anh hãy tập hợp lực lượng, chuẩn bị sẵn sàng. Nếu có gì bất trắc, anh biết phải làm gì."
Hương Giang quyết định. Dù biết là nguy hiểm, cô không thể ngồi yên chờ đợi. Trách nhiệm với đế chế của cha và tình yêu với Trường, hai gánh nặng đè lên vai cô, buộc cô phải đưa ra lựa chọn mà cô ghét nhất.
Chiếc xe lao đi trong màn đêm Sài Gòn. Đèn đường lướt qua khung cửa sổ, phản chiếu sự mệt mỏi và quyết tâm trên gương mặt Hương Giang. Cô nhìn xuống chiếc vòng cổ bạc, vuốt ve mặt dây chuyền hình bông hồng. Mẹ đã nói, chiếc vòng này sẽ luôn bảo vệ cô khỏi bóng tối. Nhưng bóng tối giờ đây dường như đang bao trùm lấy chính cô.
Khi xe đến gần nhà kho, Hương Giang yêu cầu tài xế dừng lại cách đó một đoạn. Cô bước xuống, quan sát xung quanh. Không có dấu hiệu của sự sống, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào từ bến tàu gần đó và tiếng gió rít qua những khe cửa mục nát. Cô tiến lại gần, cẩn thận quan sát mọi thứ.
Cánh cửa sắt rỉ sét kêu ken két khi cô đẩy nó ra. Bên trong tối om, chỉ có vài tia sáng yếu ớt lọt qua những tấm ván mục. Mùi ẩm mốc và bụi bặm xộc vào mũi. Cô gọi khẽ: "Trường? Anh có ở đây không?"
Không có tiếng trả lời. Chỉ có sự im lặng đáng sợ. Bất chợt, một bóng người lao ra từ trong bóng tối, nhanh như cắt. Hương Giang kịp lùi lại, nhưng không kịp tránh hoàn toàn. Một cánh tay mạnh mẽ túm lấy cô, kéo cô vào sâu trong nhà kho. Tiếng điện thoại của Hoàng vang lên trong túi cô, nhưng cô không thể với tới nó.
"Rose, cô cuối cùng cũng đến rồi." Giọng nói quen thuộc, đầy vẻ đắc thắng vang lên. Không phải Tuấn 'Sẹo'. Là một giọng nói khác, trầm khàn và nguy hiểm hơn.
Hương Giang cố gắng nhìn rõ mặt kẻ vừa bắt giữ mình. Trong ánh sáng mờ ảo, cô nhận ra một khuôn mặt xa lạ, lạnh lùng, đôi mắt ánh lên vẻ tàn độc. Nhưng điều khiến cô chết lặng là thứ trên cổ hắn – một chiếc vòng cổ bạc, giống hệt chiếc vòng của mẹ cô, chỉ khác là mặt dây chuyền là hình con rắn thay vì bông hồng.
"Cái gì...?" Hương Giang lắp bắp, ánh mắt dán chặt vào chiếc vòng cổ. Đây là bí mật nào mẹ cô đã giấu giếm?
"Cô không mong đợi tôi xuất hiện, phải không?" Kẻ lạ mặt cười khẩy, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Tuấn 'Sẹo' chỉ là con rối thôi, Rose ạ. Trò chơi thực sự... giờ mới bắt đầu."
Hương Giang cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đã bước vào một cái bẫy còn lớn hơn cô tưởng.