Bản Hợp Đồng Cuối Cùng

Chapter 3 — Bóng Đêm Trong Giấc Mơ Cũ

Tiếng chuông điện thoại của Phúc vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng trong căn phòng khách xa hoa. Anh cau mày nhìn màn hình, rồi nhanh chóng bắt máy, giọng điệu lạnh lùng pha chút sốt ruột.

"Nói đi."

Đầu dây bên kia là giọng gấp gáp của bảo vệ.

"Thưa cậu chủ, cô Diễm My… cô ấy đã đi rồi. Không ai thấy cô ấy rời đi như thế nào, chìa khóa cửa vẫn còn đây. Chỉ còn lại lá thư này."

Phúc im lặng, bàn tay siết chặt lấy điện thoại. Ánh mắt anh nheo lại, quét qua những bức tranh trừu tượng treo trên tường, như thể tìm kiếm một lời giải đáp trong đó. Diễm My biến mất. Biến mất một cách bí ẩn, để lại duy nhất một lá thư.

"Gửi thư đó cho tôi ngay lập tức. Và kiểm tra mọi camera an ninh quanh đây. Tôi muốn biết cô ta đã đi đâu và bằng cách nào."

Phúc cúp máy, đôi mắt anh lướt đến Ngọc Lan. Cô vẫn đứng đó, nép mình ở một góc phòng, vẻ mặt lộ rõ sự bối rối và sợ hãi. Anya cảm thấy như mình đang lạc vào một trò chơi mà cô không hiểu luật lệ. Phúc, với vẻ ngoài lạnh lùng và bí ẩn, dường như luôn có những bí mật riêng, những mối quan hệ phức tạp mà cô không tài nào nắm bắt được.

"Diễm My biến mất?" Ngọc Lan khẽ hỏi, giọng cô run run.

Phúc không trả lời ngay. Anh quay người, bước đến bên cửa sổ lớn, nhìn ra khu vườn đêm tĩnh lặng. Vẻ mặt anh khó đoán, nhưng Ngọc Lan có thể cảm nhận được một luồng khí nguy hiểm đang bao trùm lấy anh.

"Cô không cần quan tâm đến chuyện của Diễm My," Phúc nói, giọng anh trầm thấp, như thể đang cố gắng kìm nén điều gì đó. "Việc của cô là tuân thủ hợp đồng này. Sống ở đây, làm những gì tôi bảo. Hiểu chưa?"

Ngọc Lan siết chặt hai tay. Cô đã hy vọng rằng sau khi vào đây, mọi thứ sẽ ổn định hơn một chút. Ít nhất là cô sẽ có thời gian để suy nghĩ, để tìm cách xoay sở cho ca phẫu thuật của cha. Nhưng giờ đây, sự biến mất bí ẩn của Diễm My, thái độ bất thường của Phúc, tất cả đều khiến cô cảm thấy bất an.

"Tôi hiểu rồi," cô thì thầm, cố gắng giữ cho giọng mình không quá run.

Ba ngày sau, cuộc sống tại biệt thự của Phúc vẫn tiếp diễn trong một bầu không khí ngột ngạt. Ngọc Lan cố gắng làm quen với không gian rộng lớn và sự im lặng bao trùm. Hầu hết thời gian, cô đều ở trong phòng, đọc sách hoặc cố gắng liên lạc với bệnh viện để cập nhật tình hình của cha. Phúc hiếm khi xuất hiện, và khi có, anh ta luôn giữ một khoảng cách nhất định, chỉ giao tiếp với cô khi thực sự cần thiết. Anya cảm thấy như mình chỉ là một món đồ trang trí, một người hầu trong chính ngôi nhà này.

Trong một lần xuống nhà tìm nước uống, cô tình cờ nghe thấy tiếng Phúc nói chuyện điện thoại ở thư phòng.

"Tôi đã nói là tôi không muốn bất kỳ ai làm phiền tôi. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến quá khứ. Cô ta đã đi rồi, hãy để mọi chuyện kết thúc tại đây."

Giọng anh ta đầy vẻ bực bội và cáu kỉnh. Ngọc Lan khẽ rùng mình. Dường như cô không chỉ bị cuốn vào một hợp đồng hôn nhân, mà còn bị vướng vào một mớ hỗn độn đầy rẫy những bí mật và những người phụ nữ ám ảnh quá khứ của Phúc.

Một buổi chiều nọ, khi Ngọc Lan đang ngồi ở phòng khách xem lại những bức ảnh cũ của cha, cô chợt nghe tiếng bước chân quen thuộc. Phúc bước vào, trên tay anh là một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ. Anh đặt nó xuống bàn kính trước mặt cô.

"Cái này là của cô," Phúc nói, giọng anh có chút gì đó khác lạ, không còn hoàn toàn lạnh lùng như thường lệ. "Tôi tìm thấy nó trong phòng Diễm My. Cô ta nói rằng nó là kỷ vật quan trọng của cô."

Ngọc Lan ngạc nhiên nhìn chiếc hộp. Nó không có khóa, chỉ đơn giản là một chiếc hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo. Cô nhẹ nhàng mở nó ra. Bên trong, trên lớp lót nhung đã bạc màu, là một chiếc vòng cổ bằng bạc, mặt dây chuyền hình một bông hoa bồ công anh nhỏ bé. Khi cô nhấc chiếc vòng lên, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng.

"Đây… đây là của tôi," Ngọc Lan lắp bắp, cô nhớ mang máng mình đã từng có một chiếc vòng cổ tương tự, nhưng đã làm mất nó từ rất lâu rồi, khi còn nhỏ.

Phúc nhìn chằm chằm vào chiếc vòng trong tay cô. Ánh mắt anh bỗng trở nên sâu thẳm, như thể đang nhìn xuyên qua Ngọc Lan, nhìn về một miền ký ức xa xăm.

"Cô chắc chứ?" Anh hỏi, giọng anh khàn đi.

"Tôi… tôi nghĩ là vậy," Ngọc Lan đáp. Cô đã mất chiếc vòng đó sau một lần đi chơi với cha ở công viên. Làm sao nó lại ở đây?

Phúc im lặng nhìn cô một lúc lâu. Không khí giữa họ trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Anh không nói thêm lời nào, chỉ quay người bước đi, để lại Ngọc Lan một mình với chiếc vòng cổ bí ẩn và vô số câu hỏi chưa lời giải đáp.

Đêm đó, khi Ngọc Lan đang ngủ say trong căn phòng rộng lớn, cô mơ thấy mình đang chạy trong một khu vườn đầy hoa bồ công anh. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cô, và một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai cô, nhưng cô không thể nhận ra đó là ai. Khi cô cố gắng quay lại nhìn, hình ảnh tan biến, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và một nỗi buồn man mác. Cô giật mình tỉnh giấc, mồ hôi túa ra trên trán. Chiếc vòng cổ hình bồ công anh vẫn nằm trong tay cô, ánh trăng đêm chiếu vào nó, lấp lánh một cách kỳ ảo.

Bỗng, một tiếng động lạ vang lên từ ban công phòng cô. Ngọc Lan giật mình, trái tim đập thình thịch. Cô khẽ rón rén bước đến gần cửa ban công, hé mắt nhìn ra ngoài. Một bóng người cao lớn, mặc đồ đen, đang đứng đó, khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối và chiếc mũ lưỡi trai. Người đó đang cầm thứ gì đó, thứ gì đó lấp lánh dưới ánh trăng, và đang nhìn thẳng vào cô. Anya cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không phải là Phúc. Vậy thì là ai?

Trong khoảnh khắc đó, người đàn ông kia đột ngột giơ tay lên, hướng về phía cô. Một tia sáng lóe lên rồi vụt tắt.