Gió Mùa Thu Gọi Tên Anh

Chapter 3 — Giọt Cà Phê Tan Lẫn Nước Mắt

Nụ hôn nhẹ trên má Hà vẫn còn vương vấn, một cảm giác ấm áp nhưng cũng đầy xáo trộn. Minh rút tay lại, ánh mắt anh vẫn nhìn sâu vào đôi mắt ngấn lệ của Hà, chứa đựng biết bao lời muốn nói nhưng lại nghẹn lại nơi cổ họng.

Không gian xung quanh như lắng đọng, chỉ còn tiếng nhạc du dương từ quán cà phê và tiếng kim đồng hồ tích tắc chậm rãi. Hà đưa tay khẽ chạm vào má mình, nơi Minh vừa hôn, trái tim cô đập loạn nhịp. Hai năm xa cách, những đêm dài thao thức, những câu hỏi không lời đáp, tất cả như ùa về trong khoảnh khắc này.

"Minh... tại sao? Tại sao anh lại đi mà không một lời từ biệt?" Giọng Hà run run, lẫn cả tiếng nức nở. Cô không thể kìm nén cảm xúc nữa. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, mặn chát và cay đắng.

Minh nhìn Hà khóc, lòng anh như bị ai bóp nghẹt. Anh biết mình đã sai, sai lầm khủng khiếp khi ra đi mà không giải thích. Anh tiến lại gần hơn, muốn ôm lấy Hà, nhưng rồi lại ngập ngừng dừng lại. Anh không xứng đáng. Anh đã làm tổn thương cô quá nhiều.

"Hà à... anh xin lỗi. Anh biết lời xin lỗi này quá muộn màng. Lúc đó, anh... anh đã có lý do của riêng mình." Minh cố gắng giải thích, giọng anh cũng nghẹn lại. Anh nhìn quanh, rồi hạ giọng, "Chúng ta không nên nói chuyện ở đây. Chúng ta ra ngoài đi, anh muốn nói chuyện với em thật nhiều."

Hà gật đầu trong nước mắt, cô không còn sức để từ chối. Cô lau vội những giọt nước mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Minh nắm lấy tay cô, một cái nắm tay đầy do dự nhưng cũng vô cùng chân thành. Cả hai cùng bước ra khỏi quán cà phê, để lại phía sau những lời thì thầm và ánh mắt tò mò của những người xung quanh.

Bước chân ra khỏi quán, Hà cảm thấy không khí lành lạnh của buổi chiều Hà Nội xua đi phần nào sự ngột ngạt trong lòng. Minh dẫn cô đến một con hẻm nhỏ yên tĩnh, nơi có một băng ghế đá dưới tán cây bàng cổ thụ. Ánh nắng chiều xiên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền đất.

"Em ngồi đây một lát nhé," Minh nói, giọng anh dịu lại. Anh nhìn Hà, rồi hít một hơi sâu, "Hai năm qua, anh luôn sống trong dằn vặt. Lý do anh rời đi không phải vì anh hết yêu em, Hà. Ngược lại, chính vì anh yêu em quá nhiều, anh mới phải đi."

Hà ngẩng đầu lên, ánh mắt cô đầy hoang mang. Tình yêu sao lại khiến anh phải rời bỏ cô?

"Chuyện nhà anh... rất phức tạp. Gia đình anh gặp biến cố lớn, một khoản nợ khổng lồ mà anh không có cách nào giải quyết. Anh không muốn em phải gánh chịu bất cứ điều gì liên quan đến anh, anh sợ sẽ làm liên lụy đến em. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh biến mất, mọi chuyện sẽ tốt hơn cho cả hai."

Giọt nước mắt lại lăn dài trên má Hà. Cô không ngờ, lý do anh ra đi lại đau lòng đến vậy. Cô đã trách anh, hận anh, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn lại sự xót xa.

"Vậy tại sao bây giờ anh lại về?" Hà hỏi, giọng yếu ớt.

"Vì anh không thể chịu đựng được nữa. Anh đã cố gắng giải quyết mọi chuyện, và giờ đây, anh đã có thể quay về. Nhưng em ơi, khi anh trở về, anh mới nhận ra... trái tim anh vẫn luôn thuộc về em." Minh nhìn thẳng vào mắt Hà, ánh mắt anh đầy hy vọng và cả sự sợ hãi. Anh đưa tay nắm lấy tay Hà, siết chặt. "Hà, em còn yêu anh không?"

Câu hỏi của Minh như một nhát dao xuyên thẳng vào tim Hà. Cô nhìn anh, nhìn sâu vào đôi mắt anh, nơi cô từng thấy cả thế giới của mình. Hai năm xa cách, hai năm đau khổ, nhưng tình cảm cô dành cho anh chưa bao giờ tắt. Tuy nhiên, sự tổn thương và nỗi đau năm xưa vẫn còn đó, nó là một bức tường vô hình ngăn cách hai người.

Đúng lúc Hà chuẩn bị trả lời, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cuối con hẻm:

"Minh? Là anh sao? Sao anh lại ở đây?" Bà Lan, mẹ của Hà, bước tới, ánh mắt bà lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy Minh đứng cạnh con gái mình.