Chợ Đêm Không Ngủ
Chapter 3 — Mùi Nhài Đẫm Máu
Màn đêm đặc quánh bao trùm lấy bến cảng cũ, nơi tiếng sóng vỗ bờ nghe như tiếng nấc nghẹn. Quỳnh đứng nép mình trong bóng tối, trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Hình ảnh Tô Hữu Nghĩa đang cười nói, giơ cao ly rượu với những kẻ xa lạ, tay khoe ra hình xăm con rồng của bang Long Hổ, cứa sâu vào tâm trí cô. Cô đã đến đây để tìm kiếm sự thật, tìm kiếm lời giải thích, nhưng thứ cô tìm thấy chỉ là một nhát dao đâm sâu vào niềm tin tưởng cuối cùng.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Quỳnh. Mùi hoa nhài thoang thoảng, thứ mùi hương mà cô luôn gắn liền với cha mình, giờ đây lại vương vấn đâu đây trong không khí ẩm mốc của bến cảng. Một sự tương phản đến tàn nhẫn. Liệu có phải chính Nghĩa đã mang cái mùi hương đó đến đây, như một lời chế giễu cho số phận của cha cô?
Quỳnh siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô không thể gục ngã. Cha cô đã ra đi, để lại một đế chế đầy rẫy nguy hiểm và những kẻ thù rình rập. Cô phải mạnh mẽ. Ít nhất, cô phải tìm ra lý do đằng sau tất cả. Tại sao Nghĩa lại làm vậy? Vì tiền? Vì quyền lực? Hay có một âm mưu nào lớn hơn đang diễn ra?
Cô lặng lẽ lùi lại, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Những kẻ trong bữa tiệc vẫn say sưa với men say chiến thắng, không hề hay biết có một đôi mắt đang dõi theo họ từ trong bóng tối, một đôi mắt chứa đầy nỗi đau và sự căm hận.
Sau khi chắc chắn mình đã rời khỏi tầm mắt của nhóm người kia, Quỳnh lao đi, hướng về phía căn nhà kho cũ kỹ mà ông Năm từng nhắc đến. Ông Năm, người bạn trung thành nhất của cha cô, có lẽ là người duy nhất cô có thể tin tưởng lúc này. Ông ấy sẽ biết phải làm gì, sẽ cho cô câu trả lời mà cô đang khao khát.
Cánh cửa nhà kho kẽo kẹt mở ra. Bên trong, ánh sáng leo lét từ một chiếc đèn dầu hắt lên khuôn mặt khắc khổ của ông Năm. Ông đang ngồi lặng lẽ bên một chiếc bàn gỗ cũ, tay vuốt ve một bức ảnh đã phai màu. Mùi gỗ mục và bụi bặm quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề.
"Ông Năm," Quỳnh gọi khẽ, giọng run run.
Ông Năm giật mình ngẩng lên, đôi mắt già nua nheo lại khi nhận ra Quỳnh. Ông đứng dậy, bước nhanh về phía cô, vẻ mặt đầy lo lắng. "Quỳnh con gái, sao con lại đến đây một mình? Nơi này không an toàn."
"Con... con đã thấy Nghĩa," Quỳnh nghẹn ngào, nước mắt lại chực trào.
Ông Năm im lặng, chờ đợi. Ông biết mọi chuyện không hề đơn giản.
"Hắn... hắn đang ăn mừng với kẻ thù của ba. Hắn có hình xăm Long Hổ, ông Năm ạ!" Quỳnh bật khóc, giọng nói lạc đi trong tiếng nấc.
Khuôn mặt ông Năm tối sầm lại. Ông nhìn sâu vào mắt Quỳnh, giọng nói trầm đục vang lên: "Ta biết. Nhưng có lẽ, mọi chuyện không như con thấy đâu, Quỳnh ạ. Có những thứ còn đen tối hơn cả sự phản bội mà con đang nghĩ tới."
Ông Năm đưa tay ra, định vỗ nhẹ lên vai Quỳnh để an ủi, thì bỗng nhiên, một tiếng động mạnh vang lên từ bên ngoài nhà kho. Cánh cửa bật tung mở, và bóng dáng cao lớn của Tô Hữu Nghĩa đứng sừng sững nơi ngưỡng cửa, đôi mắt anh ta nhìn thẳng vào Quỳnh, không một chút biểu cảm.