Lời Hẹn Một Năm

Chapter 3 — Lá Thư Giấu Dưới Gối

Cánh cửa phòng bật mở, Đức đứng sừng sững như một tảng đá chắn ngang lối đi, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt tái nhợt của Yến.

"Cô định đi đâu?" Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự đe dọa không lời. Hơi thở của Yến nghẹn lại nơi cổ họng. Cô siết chặt cuốn nhật ký trong tay, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Tôi… tôi ra ngoài một chút," Yến lắp bắp, cố gắng né tránh ánh nhìn soi mói của hắn. Cô biết mình không thể nói dối Đức, đặc biệt là khi hắn có vẻ đã biết điều gì đó.

Đức bước vào phòng, từng bước chậm rãi, như một con báo săn mồi đang rình rập con mồi. Ánh mắt hắn dừng lại trên cuốn nhật ký Yến đang cầm. "Nhật ký của Thảo? Cô đang tìm gì trong đó?" Hắn nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo không chạm tới mắt.

Yến giật mình, giấu vội cuốn nhật ký ra sau lưng. "Không có gì. Chỉ là đồ cũ thôi."

Đức cười khẩy. "Đồ cũ? Hay là bí mật mà cô em gái bé bỏng của cô cố gắng chôn giấu? Cô nghĩ rằng mình có thể tự mình điều tra mọi chuyện sao? Yến à, cô quá ngây thơ."

Hắn tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn gang tấc. Yến có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể hắn, xen lẫn mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc nhưng giờ đây lại khiến cô rùng mình. "Thảo đã giao cho cô một món nợ. Và cô, cũng giống như cô ấy, sẽ phải trả."

"Tôi không hiểu ông đang nói gì," Yến nói, giọng run run. Cô cố gắng đẩy Đức ra nhưng hắn chỉ khẽ nhích người, chặn hoàn toàn đường lui của cô.

"Cô hiểu chứ. Cô biết Thảo đã làm gì. Cô biết cô ấy đang cố gắng chạy trốn khỏi điều gì. Và cô biết, tôi là người duy nhất có thể bảo vệ cô… hoặc hủy diệt cô." Đức ghé sát vào tai Yến, hơi thở ấm nóng phả vào má cô. "Chúng ta có một hợp đồng, Yến ạ. Cô sẽ làm theo lời tôi, và tôi sẽ đảm bảo mọi chuyện diễn ra theo đúng ý ông nội. Cô không có lựa chọn nào khác đâu."

Yến cảm thấy đầu óc quay cuồng. Lời nói của Đức như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô. Cô biết hắn nói thật. Ông Ba đã đặt cô vào thế không đường lui. Nhưng nhật ký của Thảo… bí mật đó là gì? Tại sao nó lại nguy hiểm đến vậy?

"Tôi… tôi cần suy nghĩ," Yến thì thầm, cố gắng thoát khỏi vòng vây của Đức.

Đức lùi lại một bước, ánh mắt hắn nhìn cô đầy ẩn ý. "Cô có đúng hai ngày. Hai ngày để quyết định xem cô sẽ là người thừa kế tài sản của Thảo, hay là người tiếp theo lấp đầy khoảng trống mà cô ấy để lại."

Hắn quay lưng bỏ đi, để lại Yến một mình trong căn phòng lạnh lẽo, tiếng tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuốn nhật ký vẫn nằm trong tay cô, như một lời nhắc nhở về quá khứ bi thương và tương lai đầy bất trắc.

Ba ngày sau, Yến lén lút rời khỏi căn biệt thự, tìm đến quán cà phê Lá Buông theo địa chỉ được gửi trong tin nhắn bí ẩn. Cô ngồi ở một góc khuất, hồi hộp nhìn quanh. Đúng giờ hẹn, một người đàn ông với chiếc mũ lưỡi trai và khẩu trang che kín mặt tiến lại gần bàn cô.

"Cô là Yến?" Giọng nói khàn khàn, có chút khác lạ.

Yến gật đầu.

"Tôi có thứ này cho cô." Người đàn ông đặt một phong bì màu nâu lên bàn. "Đây là những gì Thảo đã để lại. Cô ấy nhờ tôi chuyển cho cô. Hãy cẩn thận. Có rất nhiều người muốn thứ này, và họ sẽ không ngần ngại làm mọi thứ để có được nó."

Người lạ bí ẩn đứng dậy, định rời đi.

"Khoan đã!" Yến gọi.

"Còn điều gì nữa không?" Người đàn ông quay lại.

Yến nhìn sâu vào đôi mắt ẩn sau chiếc khẩu trang. "Ai… ai đã giết chị tôi?"

Người đàn ông im lặng một lúc lâu, dường như đang cân nhắc. Cuối cùng, hắn thì thầm: "Chính là người đàn ông mà cô sắp phải kết hôn." Hắn quay đi nhanh chóng, hòa vào dòng người trên phố, để lại Yến chết lặng với lời thú nhận rúng động.

Trong lúc đó, tại một căn phòng xa hoa, Đức đang đứng trước mặt ông nội, vẻ mặt đầy sự căm ghét.

"Cháu không tin chị Yến đã làm điều đó," Đức gằn giọng.

Ông Ba nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh lẽo. "Cháu không tin hay không muốn tin? Yến là người duy nhất Thảo tin tưởng. Cô ta đã để lại mọi thứ cho Yến. Mọi thứ. Bao gồm cả một thứ mà cháu không bao giờ có được." Ông Ba đặt ly trà xuống, nhìn thẳng vào mắt Đức. "Và bây giờ, cô ta đã chết. Cô ta đã trả giá cho sự ngu xuẩn của mình. Giống như Thảo đã từng. Và giờ là Yến. Cô ta sẽ phải trả."

Đức siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Anh biết ông nội đang cố tình gài bẫy Yến, giống như cách ông ta đã làm với Thảo. Nhưng lần này, anh sẽ không để điều đó xảy ra. Anh sẽ tìm ra sự thật, bằng mọi giá.

Màn đêm buông xuống Sài Gòn, Yến trở về căn phòng của mình, phong bì màu nâu vẫn nằm trên tay. Cô run rẩy mở nó ra. Bên trong là một bức ảnh cũ chụp Thảo và Đức khi còn trẻ, cả hai đều mỉm cười rạng rỡ. Phía sau bức ảnh là một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: "Anh trai." Yến sững sờ. Đức… là anh trai của Thảo? Nếu vậy, tại sao ông Ba lại muốn cô kết hôn với cháu trai mình? Và bí mật Thảo nắm giữ là gì mà khiến chính anh trai cô lại liên lụy vào cái chết của cô?

Đột nhiên, Yến nghe thấy tiếng động lạ ngoài cửa sổ. Cô rùng mình quay lại, và ngay lúc đó, một bóng đen trùm kín mít nhảy vào phòng qua khung cửa sổ vừa mở hé, lao thẳng về phía cô.