Điều Khoản Bí Mật

Chapter 3 — Bóng Đổ Dưới Ánh Đèn Bệnh Viện

Hơi lạnh của máy điều hòa phả vào mặt Thùy Linh, trái ngược hoàn toàn với cái nóng oi ả của buổi chiều Hà Nội bên ngoài. Cô đứng sững sờ, đối diện với người đàn ông vừa tự giới thiệu mình là Hoàng Minh. Anh ta cao ráo, mặc một bộ vest xám lịch lãm, khuôn mặt góc cạnh ẩn dưới mái tóc đen mượt. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua cô một lượt, không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt.

"Hoàng Minh?" Linh thì thầm, giọng cô run rẩy. Cái tên này, người đàn ông này, họ gắn liền với một đề nghị điên rồ, một lối thoát cuối cùng mà cô còn đang chật vật cân nhắc.

"Đúng vậy," Hoàng Minh đáp, giọng anh trầm ấm nhưng đầy xa cách. Anh tiến lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa hai người bỗng chốc thu hẹp lại đầy ngột ngạt. "Ông Lộc đã nói với em về tôi rồi chứ?"

Linh gật đầu, cổ họng khô khốc.

"Bà đang ở trong phòng đó," cô chỉ về phía cánh cửa phòng bệnh, nơi mẹ cô đang nằm bất tỉnh trên giường. "Mẹ tôi cần phẫu thuật gấp. Khoản tiền đó... liệu ông của anh có thể..." Lời nói của cô đứt quãng. Nhìn thẳng vào mắt anh lúc này, Linh cảm thấy một sự bối rối lẫn lộn giữa hy vọng mong manh và sự đề phòng.

Hoàng Minh nhìn theo hướng cô chỉ, ánh mắt dừng lại trên cánh cửa một lúc lâu. Rồi anh quay lại nhìn Linh, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Tất nhiên. Ông tôi đã nói rõ ràng điều kiện. 200 triệu cho ca phẫu thuật, đổi lại... là một bản hợp đồng hôn nhân." Anh nhấn mạnh từng chữ, như muốn khắc sâu vào tâm trí cô sự thật phũ phàng.

"Hợp đồng hôn nhân?" Linh lặp lại, trái tim như bị ai bóp nghẹt. Cô đã biết trước, đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe chính anh ta nói ra, nó vẫn như một gáo nước lạnh dội xuống. "Anh... anh có phiền không? Ý tôi là, cuộc hôn nhân này..."

"Phiền hay không không quan trọng, cô Nguyễn Thị Thùy Linh," Hoàng Minh ngắt lời, giọng anh đột nhiên trở nên lạnh lẽo hơn. "Quan trọng là cả hai chúng ta đều có thứ mình cần. Bà của em cần tiền để sống, và ông tôi... ông tôi muốn một người cháu dâu môn đăng hộ đối, dù chỉ là trên danh nghĩa." Anh ngừng lại, ánh mắt dò xét. "Em đã sẵn sàng ký chưa?"

Trợ lý của ông Lộc, người đứng lặng lẽ ở phía sau, bước lên một bước, tay đưa ra một chiếc cặp da đen bóng. "Bản thỏa thuận đã sẵn sàng, cô Linh. Mọi điều khoản đều đã được ghi rõ. Cô chỉ cần đặt bút ký."

Linh nhìn chiếc cặp, rồi nhìn Hoàng Minh. Mẹ cô đang nằm trong phòng, tính mạng mong manh như ngọn nến trước gió. 200 triệu. Chỉ cần ký tên, mọi chuyện sẽ được giải quyết. Nhưng cái giá phải trả là gì? Một cuộc hôn nhân giả tạo với người đàn ông xa lạ này, người mà cô thậm chí còn không biết rõ anh ta là ai, hay anh ta có mục đích gì thực sự.

Cô nhớ lại ánh mắt của mẹ lúc tỉnh dậy thoáng qua, yếu ớt nhưng đầy tin tưởng. Cô không thể bỏ cuộc. Bất chấp sự nghi ngờ, bất chấp nỗi sợ hãi, cô hít một hơi thật sâu. "Tôi cần xem lại hợp đồng."

Hoàng Minh nhướng mày, có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu. "Tất nhiên. Trợ lý của tôi sẽ giải thích mọi thứ." Anh ta lùi lại một bước, nhường chỗ cho người trợ lý.

Trong gần một tiếng đồng hồ, Linh ngồi trên chiếc ghế nhựa ọp ẹp trong hành lang bệnh viện, đọc từng dòng, từng chữ trong bản hợp đồng dày cộp. Người trợ lý giải thích cặn kẽ, giọng đều đều, không chút cảm xúc. Các điều khoản về tài chính, về việc giữ bí mật, về thời gian hôn nhân, về quyền lợi và nghĩa vụ của cả hai bên... Tất cả đều được trình bày một cách logic và chặt chẽ. Linh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Cô không phải là một kẻ ngốc, cô hiểu rằng đây là một giao dịch. Nhưng tại sao, đằng sau sự logic đó, cô vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn?

Tại sao ông Lộc lại cần một cuộc hôn nhân sắp đặt cho cháu trai mình đến vậy? Anh ta có vẻ ngoài hoàn hảo, nhưng liệu có bí mật gì đằng sau? Nụ cười nhạt của Hoàng Minh lúc nãy, ánh mắt lạnh lùng đó, chúng nói lên điều gì?

Khi cô đang suy nghĩ mông lung, một y tá bước ra từ phòng mẹ cô, vẻ mặt hơi lo lắng. "Cô ơi, tình trạng của bà có vẻ không ổn. Máy đo nhịp tim có lúc lên lúc xuống thất thường. Bác sĩ nói cần phải phẫu thuật càng sớm càng tốt, nếu không thì..."

Lời nói của y tá như nhát dao xuyên qua tim Linh. Thời gian không còn nhiều. Cô nhìn lại bản hợp đồng, rồi nhìn về phía Hoàng Minh, người đang đứng cách đó không xa, dựa vào tường, ánh mắt hướng về phía cửa sổ như đang suy tư điều gì đó.

Linh đứng bật dậy, bước nhanh về phía anh ta. "Tôi đồng ý."

Hoàng Minh quay lại, đôi mắt anh lướt qua khuôn mặt quyết tâm của Linh. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

"Vậy thì," người trợ lý lên tiếng, tay đưa cây bút ký hiệu cho Linh. "Hãy ký vào đây. Và mọi thứ sẽ được thực hiện."

Linh cầm lấy cây bút, run rẩy. Cô nhìn xuống tờ giấy, nơi có tên mình và tên Hoàng Minh. Cô hít một hơi thật sâu, rồi đặt bút. Ngay khi nét bút cuối cùng vừa hoàn thành, cánh cửa phòng bệnh của mẹ cô bất ngờ bật mở. Một vị bác sĩ với vẻ mặt nghiêm trọng bước ra, tay cầm một tập hồ sơ.

"Cô Nguyễn Thị Thùy Linh?" Ông gọi tên cô.

"Vâng, tôi đây ạ!" Linh vội vàng đáp, cảm giác bất an dâng lên trong lòng.

"Tình hình của bà nhà có biến đổi lớn," vị bác sĩ nói, giọng có phần gấp gáp. "Chúng tôi vừa nhận được thông tin khẩn cấp từ bộ phận y tế. Có một nguồn tài trợ đột xuất đã được chuyển vào tài khoản của bệnh viện, đủ để chi trả toàn bộ chi phí phẫu thuật và điều trị cho bà nhà mà không cần bất kỳ điều kiện nào. Tuy nhiên..." Ông nhìn cô dò hỏi. "Chúng tôi cần xác nhận lại một lần nữa, cô có thực sự muốn tiến hành ca phẫu thuật ngay bây giờ không?"

Linh chết lặng. Một nguồn tài trợ đột xuất? Không cần điều kiện? Cô quay phắt lại nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô đầy hoang mang và nghi ngờ. Anh ta đứng đó, vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt anh có một tia sáng lóe lên, khó có thể nhận ra. Người trợ lý bên cạnh anh ta khẽ cau mày, dường như cũng bất ngờ trước thông tin này.

"Hoàng Minh...?" Linh thì thầm, giọng cô lạc đi. "Là anh...?"

Anh ta nhìn cô, và lần đầu tiên, một nụ cười thực sự xuất hiện trên môi anh, nhưng nó không mang lại chút ấm áp nào, chỉ càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn và nguy hiểm. Anh ta không trả lời. Chỉ có tiếng máy móc trong phòng bệnh mẹ cô đang kêu ré lên một cách bất thường, thu hút sự chú ý của mọi người.

"Có chuyện gì vậy?" Linh hoảng hốt quay về phía phòng mẹ. "Mẹ tôi sao rồi?"

Cánh cửa phòng bệnh đột nhiên đóng sập lại trước mắt cô, bỏ lại cô cùng câu hỏi lơ lửng trong không khí, và ánh mắt khó đoán của Hoàng Minh.