Café Chiến Tranh

Chapter 3 — Mùi Hương Của Sự Nghi Ngờ

Tiếng chuông gió gắn ở cửa tiệm vọng lại một giai điệu lẻ loi, như tiếng thở dài của chính Ngọc. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Hùng, người đàn ông đang đứng chắn gần hết lối vào, nụ cười nửa miệng thường ngày giờ đây ẩn chứa chút gì đó khó dò. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng từ quán anh ta bay sang, quyện lẫn với hương nhài dịu nhẹ từ những bó hoa vừa được cắm lại của tiệm Ngọc Lan, tạo nên một thứ mùi hương phức tạp, đầy sự nghi ngờ.

"Anh... anh biết gì về bức thư đó?" Ngọc cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng sự run rẩy nhẹ ở đầu môi đã phản bội lại cảm xúc thật.

Hùng nhún vai, ánh mắt lướt qua khuôn mặt căng thẳng của cô. "Tôi chỉ thấy cô có vẻ bối rối. Tiệm hoa của cô, đối diện quán cà phê của tôi. Chuyện gì xảy ra ở đây, tôi quan tâm một chút cũng không có gì lạ."

"Anh không có quyền quan tâm." Ngọc cắt ngang, cố gắng đẩy anh ta sang một bên để đóng cửa tiệm. Dù biết rõ việc này là vô ích, nhưng sự hiện diện của Hùng lúc này khiến cô cảm thấy như bị xâm phạm.

Hùng không nhúc nhích. Anh ta nghiêng đầu, ánh mắt tập trung vào một bó hồng nhung vừa được đặt lên kệ. "Hồng nhung. Biểu tượng của tình yêu nồng cháy. Nhưng đôi khi, nó cũng đi kèm với gai nhọn, phải không? Tương tự như những món nợ cũ."

Tim Ngọc đập thình thịch. Lời nói của Hùng như những mũi kim châm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất của cô. Chú Hùng từng dặn đi dặn lại không được nhắc đến món nợ đó với bất kỳ ai, đặc biệt là những người làm ăn chung khu vực. Vậy mà Hùng lại biết?

"Anh đang nói về cái gì vậy?" Ngọc cố tỏ ra ngây thơ, nhưng bàn tay đang nắm chặt lấy tà áo đã lộ rõ sự căng thẳng.

"Tôi nói về những thứ mà người ta muốn chôn giấu, nhưng chúng lại có cách trồi lên mặt đất, mang theo cả mùi hương khó chịu." Hùng tiến thêm một bước, phá vỡ khoảng cách an toàn giữa hai người. "Giống như mùi đất ẩm sau cơn mưa, hay mùi hoa héo úa."

Ngọc lùi lại, va phải chiếc bàn cắm đầy những chậu lan hồ điệp trắng tinh khôi. Cô hít một hơi sâu, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Bà Lan bước ra từ phía sau, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt đầy kiên quyết nhìn Hùng.

"Cậu chủ Hùng, tiệm hoa đã đóng cửa rồi. Phiền cậu về." Giọng bà hơi khàn, nhưng rõ ràng là sự bảo vệ dành cho Ngọc.

Hùng liếc nhìn bà Lan, rồi quay lại nhìn Ngọc. "Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng cô chủ nhỏ của tiệm hoa này sẽ ổn thôi. Dù sao thì, khu phố này cũng không có nhiều tiệm hoa đẹp như thế này. Tôi không muốn nó biến mất."

Anh ta nói xong, nở một nụ cười nhẹ, rồi quay người bước đi. Tiếng bước chân anh ta xa dần, tiếng chuông gió lại rung lên lần nữa. Ngọc thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn một cảm giác bất an khó tả.

"Bà ơi, sao chú Hùng lại có thể biết được ạ?" Ngọc quay sang hỏi bà Lan, giọng đầy hoang mang.

Bà Lan thở dài, đưa tay xoa xoa vai cô. "Bà cũng không rõ nữa. Chú cháu làm ăn có những mối quan hệ phức tạp lắm. Chúng ta chỉ cần cẩn thận là được."

Ba ngày sau, mọi thứ dường như trở lại bình thường. Những chậu cây cảnh lớn đã được đặt lại trước cửa tiệm, che đi phần nào những vết tích của sự phá hoại. Khách hàng cũng bắt đầu quay trở lại, tìm kiếm những đóa hoa tươi thắm. Ngọc cố gắng gạt bỏ những lo lắng sang một bên, tập trung vào công việc. Cô tin rằng chú Hùng sẽ giải quyết được mọi chuyện.

Tuy nhiên, vào một buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, một vị khách không mời mà đến đã xuất hiện. Đó là một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự nhưng đôi mắt lộ vẻ gian xảo. Ông ta bước thẳng vào tiệm hoa, không để ý đến những đóa hoa đang nở rộ, mà chỉ nhìn quanh quất với vẻ dò xét.

"Cô chủ Ngọc Lan đây phải không?" Ông ta cất giọng, hơi cao và khó chịu.

Ngọc ngẩng lên từ bó hoa hồng trắng đang tỉa tót. "Vâng, tôi là Ngọc. Ông cần gì ạ?"

"Ta đến đây để thu nợ. Món nợ cũ của gia đình cô. Chú cô, Hùng, đã hứa sẽ trả hết trong tuần này. Nếu không..." Ông ta dừng lại, nở một nụ cười nhạt. "Cô biết hậu quả rồi đấy."

Ngọc sững người. Cô chưa bao giờ gặp người đàn ông này, nhưng giọng điệu và lời nói của ông ta khiến cô rùng mình. Món nợ cũ của gia đình, đúng là nó. Nhưng ai mà ngờ được, kẻ đòi nợ lại xuất hiện ngay tại tiệm hoa của cô, ngay lúc cô đang cố gắng gượng dậy.

Đúng lúc đó, cánh cửa quán cà phê đối diện bật mở. Nguyễn Minh Hùng bước ra, trên tay là một chiếc hộp nhỏ màu đen. Anh ta nhìn thấy người đàn ông lạ mặt trong tiệm hoa của Ngọc, và ánh mắt anh ta chợt lóe lên một tia khó chịu. Anh ta bước nhanh về phía tiệm hoa, dáng vẻ đầy kiêu hãnh và có chút gì đó như đang cố bảo vệ.

"Xin lỗi, ông là ai?" Hùng lên tiếng, giọng có chút thách thức. Anh ta đứng chắn trước mặt Ngọc, tạo thành một bức tường vững chắc. "Có vẻ như cô chủ tiệm hoa này đang bận rộn. Nếu có chuyện gì, ông có thể nói với tôi trước."

Người đàn ông lạ mặt nhìn Hùng, rồi nhìn lại Ngọc. Một nụ cười nham hiểm nở trên môi ông ta. "Ồ, xem ra cô chủ nhỏ có người bảo vệ rồi. Tốt thôi. Nhưng ta nói cho cậu biết, món nợ này không liên quan đến cậu. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi, cô chủ Ngọc Lan."

Nói rồi, ông ta quay lưng bỏ đi, để lại Ngọc và Hùng đứng trơ ra giữa tiệm hoa. Ngọc nhìn theo bóng lưng xa dần của kẻ đòi nợ, rồi quay sang nhìn Hùng. Ánh mắt cô gặp ánh mắt anh ta, và trong khoảnh khắc ấy, sự thù địch thường ngày dường như tan biến, thay vào đó là một tia hiểu biết ngầm, một sự đồng cảm bất đắc dĩ trước một kẻ thù chung.

Nhưng rồi, Hùng lại lên tiếng, phá tan bầu không khí dịu lại. Anh ta giơ chiếc hộp màu đen lên, khuôn mặt đầy vẻ bí ẩn. "Tôi có thứ này muốn đưa cho cô."

Ngọc nhìn chằm chằm vào chiếc hộp. "Cái gì vậy?"

Hùng không trả lời. Anh ta chậm rãi mở chiếc hộp ra. Bên trong, nằm gọn gàng trên lớp lụa nhung đen, là một chiếc chìa khóa cũ kỹ, mang một vẻ đẹp cổ kính đầy ám ảnh.