Tro Tàn Hạnh Phúc
Chapter 3 — Bóng Ma Từ Quá Khứ
Không khí trong sảnh tiệc sang trọng càng lúc càng ngột ngạt, như chính những lời thì thầm của người đàn ông bí ẩn đang xoáy sâu vào tâm trí Ngọc Lan.
"Cô nghĩ Thịnh là tất cả sao? Cô quá ngây thơ rồi, tiểu thư Lan ạ."
Giọng anh ta trầm khàn, như có một sức mạnh vô hình nào đó khiến cô không thể không lắng nghe. Ngọc Lan cố gắng giữ bình tĩnh, nhấp một ngụm nước lọc trong ly, cái lạnh lẽo lan tỏa xuống cổ họng, xua đi phần nào sự nóng ran trong lồng ngực.
"Ý ông là sao? Thịnh đã phản bội tôi, anh ta sắp cưới người phụ nữ khác. Đó đã là đủ đau đớn rồi."
Người đàn ông mỉm cười, một nụ cười không chạm tới mắt. "Đau đớn ư? Đó chỉ là khởi đầu thôi. Thịnh chỉ là quân cờ. Kẻ giật dây thực sự, kẻ đã đẩy anh ta vào đường cùng, kẻ đã khiến anh ta phải hy sinh tình yêu của mình... là một người khác. Một người mà cô chưa từng nghĩ tới."
Ngọc Lan siết chặt ly nước, móng tay bấm vào lòng bàn tay. Cô nhớ lại những ngày tháng đau khổ sau khi bị Thịnh bỏ rơi. Sự nghiệp tan vỡ, gia đình tan nát. Cô đã dồn hết sự căm hận vào Thịnh và gia đình anh ta. Nhưng giờ đây, một bóng ma khác đang hiện về, lớn lao và đáng sợ hơn.
"Ông là ai? Tại sao ông lại nói với tôi những điều này?"
"Tôi? Tôi chỉ là người quan sát. Và tôi cũng muốn cô nhìn thấy bức tranh toàn cảnh. Cô muốn trả thù Thịnh, đúng không? Tốt thôi. Nhưng đừng quên, có những kẻ đứng sau anh ta còn đáng sợ hơn gấp vạn lần. Nếu cô muốn họ phải trả giá, cô cần biết mình đang đối đầu với ai."
Anh ta rút ra một tấm danh thiếp từ túi áo vest, đặt nhẹ lên bàn. Tấm danh thiếp màu đen tuyền, không một dòng chữ, chỉ có một biểu tượng duy nhất – một con mắt được cách điệu tinh xảo.
"Nếu cô muốn biết thêm, hãy tìm tôi. Nhưng hãy cẩn thận, tiểu thư Lan. Kẻ thù của cô không chỉ có một."
Nói rồi, người đàn ông bí ẩn quay người, hòa mình vào đám đông khách mời. Ngọc Lan nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần, tay run run cầm lấy tấm danh thiếp. Con mắt đen bí ẩn như đang nhìn thấu tâm can cô, gieo vào lòng cô một nỗi bất an sâu sắc.
Trong khi đó, ở một góc khác của sảnh tiệc, Thịnh đang bối rối trước sự xuất hiện bất ngờ của mẹ mình, bà Lý Phước Thịnh, người mà anh ta đã cố gắng tránh mặt suốt nhiều tuần nay. Bà đến mà không báo trước, ánh mắt dò xét quét qua đám đông, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
"Thịnh! Lại đây mau!" Bà Thịnh gọi to, giọng bà vang lên át đi cả tiếng nhạc.
Thịnh thở dài, vội vã tiến lại gần mẹ. "Mẹ, sao mẹ lại đến đây? Con đã nói là con không muốn gia đình hai bên làm phiền trong buổi tiệc này mà."
"Im đi! Con đừng có cãi mẹ!" Bà Lý Phước Thịnh gắt lên, bà kéo tay anh ta ra một góc khuất hơn. "Ta không đến đây để nghe con biện minh. Ta đến để cảnh báo con. Con có biết cô ta đang ở đây không? Ngọc Lan đấy! Con có nghe rõ không? Cô ta dám xuất hiện ở đám cưới của con!"
Thịnh sững sờ. "Ngọc Lan? Cô ấy... cô ấy ở đây sao?"
"Còn không mau đi tìm và giải quyết đi! Đừng để cô ta phá hỏng mọi thứ! Con có biết ai là người có thể giúp chúng ta giữ bí mật về chuyện năm xưa không? Là cô ta! Nếu cô ta tiết lộ, tất cả chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn! Đi đi!"
Bà Thịnh đẩy mạnh anh ta đi, ánh mắt bà đầy vẻ đe dọa. Thịnh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh ta nhìn về phía Ngọc Lan, cô đang đứng đó, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như hoàn toàn tách biệt với không khí ồn ào xung quanh. Anh ta đã nghĩ rằng anh ta đã thoát khỏi quá khứ, nhưng giờ đây, quá khứ dường như đang bám riết lấy anh ta, cùng với những bí mật động trời mà anh ta đã cố chôn vùi.
Ngọc Lan cảm nhận được một ánh nhìn. Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt của Thịnh. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi thứ xung quanh đều tan biến. Ánh mắt anh ta không còn vẻ lạnh lùng hay hối tiếc như cô từng thấy, mà là một sự hoảng loạn, một nỗi sợ hãi mà cô chưa từng thấy trước đây. Dường như anh ta không chỉ sợ cô, mà còn sợ điều gì đó lớn lao hơn thế.
Đột nhiên, điện thoại của Ngọc Lan rung lên. Cô nhìn vào màn hình, một tin nhắn ẩn danh hiện lên: "Cẩn thận. Mẹ anh ta đang theo dõi cô."
Trái tim Ngọc Lan như ngừng đập. Cô nhìn về phía mẹ Thịnh, bà Lý Phước Thịnh đang đứng cách đó không xa, ánh mắt đầy thù địch nhìn về phía cô. Toàn bộ kế hoạch trả thù của cô bỗng chốc trở nên phức tạp hơn gấp bội. Cô không chỉ chiến đấu với Thịnh, mà còn là cả gia đình anh ta, và có lẽ, còn có cả thế lực bí ẩn mà người đàn ông kia đã nhắc đến.
Bà Lý Phước Thịnh bắt đầu bước về phía Ngọc Lan, nụ cười trên môi bà ta giờ đây mang một vẻ gì đó thật độc địa. Bà ta giơ tay lên, như muốn chỉ thẳng vào mặt cô.