Tình Giả Dối Thành Thật
Chapter 3 — Mưa Buổi Sáng Lạnh Buốt Trái Tim
Giọt mưa phùn đầu mùa rơi lất phất, mang theo cái lạnh ẩm thấm vào tận xương tủy. Như khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh bên ngoài, mà vì cái lạnh lẽo đang bủa vây tâm hồn mình. Căn phòng khách nhỏ dường như càng thêm chật chội dưới bầu trời xám xịt.
Bà Lan ngồi đó, đôi mắt sưng húp nhìn Như, giọng nói run rẩy như chiếc lá trước gió: "Như ơi, mẹ... mẹ không biết phải làm sao nữa. Long nó làm ăn ngu dại quá, giờ thì cả nhà mình sắp tan cửa nát nhà vì nó. Con là con gái mẹ, là niềm hy vọng duy nhất. Con xem... con xem có cách nào không?"
Bà đưa cho Như một xấp giấy tờ nhàu nát. Đó là những giấy vay tiền, những giấy đòi nợ với con số nhảy múa trước mắt Như, mỗi con số như một nhát dao cứa vào tim cô. Chúng không chỉ là tiền, mà là sự tin tưởng, là tương lai mà cô đã dành dụm, là giấc mơ về một cuộc sống bình yên cho mẹ già.
"Con... con không thể!" Như thốt lên, giọng lạc đi. Hôn nhân? Với một kẻ xa lạ, chỉ để đổi lấy mạng sống của anh trai mình, để gánh món nợ không thuộc về mình? Ý nghĩ đó còn tồi tệ hơn cả việc nhìn mẹ khóc.
Bà Lan nắm lấy tay Như, những ngón tay gầy guộc run rẩy. "Mẹ biết là khó khăn, là không công bằng với con. Nhưng con ơi, ông Hùng... hắn ta không để yên cho chúng ta đâu. Hắn ta nói nếu không có đủ tiền trả nợ trước cuối tháng, hắn sẽ... hắn sẽ làm những chuyện tày trời. Con nhìn mẹ đi, mẹ già rồi, không lo được gì. Chỉ có mình con thôi, Như à."
Như nhìn vào mắt mẹ, nhìn thấy sự tuyệt vọng không đáy. Cô nhớ lại ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông đã đến hôm qua, nụ cười nửa miệng đầy đe dọa. Cô biết, nếu cô không làm gì, gia đình cô sẽ không còn gì cả.
Một tiếng 'ting' khe khẽ vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn. Là tin nhắn mới. Như cầm lấy, lòng bàn tay lạnh toát. Cô đã nghĩ đó là một trò đùa, một sai lầm nào đó. Nhưng dòng chữ hiện lên màn hình lại khiến cô chết lặng:
"Cô Như, tôi là người đã nhắn tin cho cô hôm qua. Tôi biết cô đang gặp khó khăn. Tôi có một đề nghị. Không phải là hôn nhân với con trai ông Hùng. Mà là một cuộc hôn nhân khác. Giúp tôi, và tôi sẽ giúp cô."
Trái tim Như như ngừng đập. Một cuộc hôn nhân khác? Ai đang nói chuyện với cô? Và tại sao lại muốn giúp cô? Liệu đây có phải là một cái bẫy khác tinh vi hơn?
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại bàn vang lên inh ỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của Như. Mẹ cô giật mình, nhìn về phía điện thoại với vẻ hoang mang. Như cũng chầm chậm tiến lại gần, tay run run nhấc ống nghe.
"A lô?" Giọng cô lí nhí.
Đầu dây bên kia là một giọng nói trầm, khàn đặc, mang theo một chút chế giễu và một sự lạnh lùng đến rợn người. "Cô Như đấy chứ? Tôi là Tùng, con trai ông Hùng. Tôi đến lấy câu trả lời của cô."
Như sững người, toàn thân cứng đờ. Gã đàn ông bí ẩn kia vừa rời đi chưa đầy 24 tiếng, và giờ đây, kẻ mà cô sợ hãi nhất lại trực tiếp gọi đến. Cô nhìn mẹ, rồi nhìn vào màn hình điện thoại vẫn còn hiển thị tin nhắn lạ mặt kia. Một bên là sự tuyệt vọng, một bên là hy vọng mong manh nhưng đầy rủi ro. Cô phải làm gì đây?
"Cô Như? Cô còn đó không? Hay cô muốn tôi ghé qua nhà một lần nữa để... 'nhắc nhở' cô? Lần này, tôi sẽ không chỉ đến một mình đâu."