Người Vợ Trong Hợp Đồng
Chapter 3 — Chiếc Nhẫn Nặng Trĩu Nợ Ân
Không khí trong căn phòng bệnh bỗng chốc đặc quánh lại. Tuấn đứng sững ở cửa, ánh mắt như xoáy sâu vào bàn tay đang nắm chặt của Tâm, nơi chiếc nhẫn kim cương lấp lánh phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Nó không chỉ là một món trang sức, nó là lời chứng cho một thỏa thuận tàn nhẫn, là xiềng xích vô hình mà cô vừa tự đeo vào mình.
“Tâm… em đang làm gì vậy?” Giọng Tuấn khàn đặc, xen lẫn sự hoài nghi và đau đớn. Anh ta tiến lên một bước, ánh mắt chuyển sang nhìn Đức Nguyên, người đàn ông xa lạ với khí chất lạnh lùng đang đứng cạnh Tâm, như một bức tường thành vững chắc ngăn cách hai người.
Đức Nguyên không hề nao núng. Anh ta chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt sắc bén quét qua Tuấn, rồi quay lại nhìn Tâm với một nụ cười nhạt. “Anh là ai? Sao lại ở đây?” Anh ta hỏi, giọng điệu pha lẫn sự chiếm hữu rõ ràng.
Tâm cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô muốn giải thích, muốn hét lên rằng đây không phải là thứ cô muốn, nhưng lời nói cứ kẹt lại trong cổ họng. Cô nhìn Tuấn, nhìn thấy sự tổn thương trong mắt anh, và cảm giác tội lỗi dâng lên như thủy triều. Nhưng rồi, hình ảnh khuôn mặt tái nhợt của mẹ cô trên giường bệnh lại hiện về, và cô biết mình không có lựa chọn nào khác.
“Anh ấy… là bạn cũ của em, Nguyên ạ,” Tâm nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. Cô quay sang Tuấn, nước mắt lưng tròng. “Còn anh ấy… anh ấy là vị hôn phu của em. Chúng em vừa đính hôn.”
Lời nói như nhát dao đâm thẳng vào tim Tuấn. Anh ta lùi lại một bước, đôi mắt mở to không tin nổi. “Đính hôn? Với anh ta? Tâm, em đang nói dối!”
“Em không nói dối,” Tâm khẳng định, dù trái tim đang quặn thắt. Cô cố tình siết chặt bàn tay đang đeo nhẫn, một hành động vừa để khẳng định với Tuấn, vừa là để tự trấn an chính mình. “Em và anh Nguyên… chúng em yêu nhau.”
Câu nói này, dù là lời nói dối trắng trợn, lại khiến Đức Nguyên nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm hơn, một tia phức tạp lướt qua. Anh ta không phản bác, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên eo Tâm, kéo cô lại gần hơn một chút, một hành động tuyên bố chủ quyền đầy thách thức với Tuấn.
Tuấn nhìn cảnh tượng đó, cơ thể run lên. Anh ta muốn nói thêm điều gì đó, muốn níu kéo, nhưng những lời lẽ cứ mắc kẹt. Cuối cùng, anh ta chỉ biết lùi bước, quay người bỏ đi, để lại sau lưng một bóng hình cô độc và sự im lặng nặng nề.
Khi cánh cửa phòng bệnh đóng sập lại, Tâm bật khóc nức nở. Cô quay sang Đức Nguyên, gục đầu vào ngực anh, sự kiệt sức và dồn nén cuối cùng cũng bùng phát. “Tại sao… tại sao lại là em?” cô thì thầm.
Đức Nguyên không ôm cô lại. Anh ta chỉ đứng đó, bàn tay vẫn đặt trên eo cô, một cảm giác lạ lẫm xen lẫn sự kiểm soát. Anh ta cúi xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của Tâm. “Bởi vì em là người duy nhất có thể giúp tôi đạt được thứ tôi muốn,” anh ta nói, giọng điệu không chút tình cảm, như đang nói về một món hàng.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Đức Nguyên vang lên. Anh ta nhấc máy, giọng nói trở nên nghiêm nghị. “Sao? Chuyện đó đã xong chưa? Bao giờ thì có thể…?” Anh ta dừng lại, lắng nghe, rồi ánh mắt chợt lóe lên một tia lạnh lẽo. “Tốt. Đảm bảo mọi thứ phải hoàn hảo. Tôi không muốn có sai sót.”
Sau khi cúp máy, Đức Nguyên nhìn xuống Tâm, người vẫn còn đang run rẩy trong vòng tay anh ta. Anh ta mỉm cười, một nụ cười không hề chạm tới mắt. “Xem ra, mọi chuyện còn thú vị hơn tôi nghĩ.”
Anh ta đột ngột buông cô ra, xoay người bước nhanh ra khỏi phòng, để lại Tâm một mình giữa căn phòng bệnh tĩnh lặng, nỗi sợ hãi và sự bất an ngày càng lớn dần trong lòng. Cô nhìn vào chiếc nhẫn trên tay mình, thứ đã đánh đổi tương lai của cô, và một câu hỏi lạnh lẽo vang vọng trong tâm trí: