Hoa Anh Túc Và Lời Thề

Chapter 2 — Bóng Ma Quá Khứ

Căn phòng bệnh lạnh lẽo giờ đây ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tiếng máy móc rì rầm như đang đếm ngược những giây phút cuối cùng của cuộc đời Huy. Ngân đứng chết lặng, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt xanh xao của anh. Mẹ Huy, bà Lan, ngồi bên cạnh, nắm chặt bàn tay con trai đã lạnh dần. Bà ngước lên nhìn Ngân, ánh mắt trào dâng một nỗi bi thương khôn tả.

"Cháu đến rồi sao, Ngân?" Giọng bà khàn đặc, như thể cả thế giới vừa sụp đổ dưới chân bà. "Nó... nó đã biết hết rồi. Nó biết An là con gái nó."

Ngân cảm thấy như có ai đó bóp nghẹt trái tim mình. Lời nói của bà Lan vang vọng trong đầu cô, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào tâm can. Huy đã biết. Anh đã biết sự thật mà cô cố gắng che giấu bấy lâu nay. Và giờ, cái giá phải trả là chính mạng sống của anh.

"Tại sao... tại sao bác không nói cho cháu biết sớm hơn?" Ngân thốt lên, giọng run rẩy. "Cháu có thể..."

"Sớm hơn ư?" Bà Lan cười chua chát, nước mắt lăn dài trên má. "Sớm hơn để cháu tiếp tục lừa dối nó? Hay sớm hơn để cháu lợi dụng nó? Nó đã đau khổ lắm, Ngân à. Nó đã sống trong dằn vặt vì không thể làm tròn trách nhiệm của một người cha. Nhưng rồi, nó vẫn tha thứ cho cháu. Nó vẫn yêu An."

Ngân cúi gằm mặt, không dám đối diện với những lời buộc tội của bà Lan. Cô biết mình sai. Cô đã ích kỷ, đã sợ hãi và đã đặt bản thân lên trên tất cả. Nhưng nhìn Huy giờ đây, cô chỉ cảm thấy một nỗi hối tiếc vô bờ.

Bé An, vẫn say ngủ trên chiếc ghế dài, không hề hay biết bi kịch đang diễn ra xung quanh mình. Đôi môi chúm chím khẽ nhếch lên, như đang mơ một giấc mơ đẹp. Ngân nhìn con gái, lòng dâng lên một nỗi xót xa. An sẽ lớn lên như thế nào khi không có cha bên cạnh? Cô sẽ phải giải thích thế nào về người cha mà con bé chưa từng được gặp?

Bỗng nhiên, ngón tay Huy khẽ cử động. Bà Lan vội vàng cúi xuống.

"Huy? Con trai? Con cảm thấy thế nào?" Bà hỏi dồn dập.

Huy mở mắt. Ánh nhìn mờ mịt của anh dừng lại trên khuôn mặt Ngân. Một nụ cười yếu ớt nở trên môi anh.

"Ngân..." anh thì thầm, giọng yếu ớt.

Ngân tiến lại gần, nắm lấy bàn tay anh. "Em đây, Huy." Nước mắt cô không kìm được nữa.

"An..." Anh cố gắng nói.

"An sẽ ổn thôi," Ngân vội vàng trấn an. "Em sẽ chăm sóc con bé. Em hứa."

Huy nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh như đang cố truyền tải điều gì đó. Rồi, anh từ từ nhắm mắt lại. Tiếng bíp kéo dài vang lên, cắt ngang không gian tĩnh lặng. Bà Lan gào khóc thảm thiết. Ngân chết lặng, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Cô quay sang nhìn An, rồi lại nhìn thi thể bất động của Huy. Mọi thứ đã kết thúc. Nhưng với cô, một hành trình mới, đầy khó khăn và nước mắt, chỉ vừa mới bắt đầu.