Tiếng hú trong đêm tối

Chapter 2 — Bóng Tối Rình Rập Dưới Trăng Khuyết

Tiếng lá xào xạc dưới chân Luna như lời thì thầm của khu rừng cổ thụ. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất mục và chút gì đó hoang dại, bí ẩn. Chỉ vài giờ trước, cô còn đang ở trong Nguyệt Quang Thôn bình yên, nơi tiếng cười nói vang vọng khắp con đường đá. Giờ đây, bóng tối của Khuyết Nguyệt bao trùm, mỗi cái cây vặn vẹo như những cánh tay ma quái vươn ra níu kéo.

Cô quay đầu nhìn Ảnh, người đàn ông bí ẩn vừa xuất hiện. Anh ta cao lớn, dáng người rắn chắc ẩn sau lớp áo choàng tối màu. Đôi mắt anh ta sâu thẳm như màn đêm, ẩn chứa một sức mạnh khó lường. Ánh mắt ấy không hề rời khỏi cô, như thể anh ta đang canh gác một báu vật vô giá.

"Ngươi là ai?" Luna hỏi, giọng cô run run xen lẫn sự tò mò và sợ hãi. "Sao ngươi lại biết ta?"

Ảnh không trả lời ngay. Anh ta tiến lại gần, bước chân nhẹ nhàng như mèo rừng. Mùi hương xạ hương thoang thoảng tỏa ra từ người anh ta, một mùi hương vừa quen thuộc, vừa mạnh mẽ, kích thích một thứ gì đó sâu thẳm bên trong Luna mà cô không thể gọi tên.

"Ta là Ảnh," anh ta nói, giọng trầm khàn, vang vọng trong tĩnh lặng của rừng đêm. "Ta được cử đến để bảo vệ ngươi, Tiểu Thư."

"Bảo vệ ta? Khỏi ai? Khỏi Hắc Lang Vương sao?" Luna siết chặt lấy mảnh vải thô trên váy. Ký ức về cuộc tấn công tàn bạo, tiếng gầm rú của bầy sói và mùi máu tanh vẫn còn ám ảnh.

"Đúng vậy," Ảnh đáp, ánh mắt anh ta lóe lên một tia giận dữ khó che giấu. "Và nhiều hơn thế nữa. Nguyệt Thần Tuyền không chỉ là nơi ban cho sức mạnh, nó còn là cánh cổng dẫn đến sự thật về dòng máu của ngươi."

Luna sững sờ. Lời nói của Ảnh như một nhát dao đâm xuyên qua màn sương mù bao phủ tâm trí cô. Dòng máu? Sức mạnh? Cô chưa bao giờ nghĩ mình có những khả năng đặc biệt nào ngoài những câu chuyện cổ tích bà kể.

"Ngươi đang nói gì vậy? Ta chỉ là một cô gái bình thường ở Nguyệt Quang Thôn thôi mà."

"Bình thường?" Ảnh bật cười khẽ, một âm thanh khô khốc. "Ngươi mang trong mình dòng dõi của những pháp sư cổ xưa, những người đã từng canh giữ sự cân bằng của thế giới này. Hắc Lang Vương không chỉ muốn hủy diệt ngôi làng của ngươi, hắn muốn chiếm đoạt sức mạnh mà tổ tiên ngươi đã để lại. Và ngươi, Tiểu Thư, là chìa khóa."

Luna cảm thấy đầu óc quay cuồng. Pháp sư cổ xưa? Chìa khóa? Mọi thứ quá sức tưởng tượng. Cô chỉ biết chạy trốn, tìm đến Nguyệt Thần Tuyền như lời chỉ dẫn của Ông Thạch. Nhưng giờ đây, mọi chuyện dường như phức tạp hơn rất nhiều.

"Vậy tại sao ngươi lại xuất hiện bây giờ?" cô hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Tại sao không phải trước đây?"

"Bởi vì nguy cơ đã đến mức báo động," Ảnh nói, ánh mắt anh ta giờ đây nhìn thẳng vào mắt cô, sâu thẳm và ám ảnh. "Và bởi vì, Tiểu Thư, ngươi đã thức tỉnh thứ gì đó trong ta. Một sự ràng buộc mà ta không thể chối bỏ."

Anh ta tiến thêm một bước, khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn một sải tay. Luna có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh ta, nghe rõ cả nhịp tim mạnh mẽ của anh ta. Cô cảm thấy một lực hút kỳ lạ, một sự thôi thúc muốn dựa vào anh ta, muốn tin tưởng anh ta.

"Sự ràng buộc gì?" cô thì thầm.

Chợt, một tiếng gầm rú vang lên từ phía xa, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gầm đó không giống bất kỳ loài thú nào Luna từng nghe, nó mang một sự tàn bạo, khát máu đến rợn người. Khu rừng như rung chuyển theo từng tiếng gầm đó.

Ảnh lập tức căng thẳng. Anh ta đưa tay kéo Luna ra sau lưng mình, cơ thể sắn sàng chiến đấu.

"Lại là Hắc Lang Vương," anh ta gầm lên, đôi mắt nheo lại. "Hắn đánh hơi thấy chúng ta. Ngươi phải đi thật nhanh, Tiểu Thư. Đến Nguyệt Thần Tuyền càng sớm càng tốt."

Luna nhìn về phía âm thanh phát ra, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Cô biết Hắc Lang Vương mạnh mẽ đến mức nào. Nhưng cô cũng cảm nhận được sự kiên quyết trong lời nói của Ảnh, sự hy sinh mà anh ta sẵn sàng gánh chịu để bảo vệ cô.

"Không!" Luna hét lên, bất ngờ đẩy Ảnh ra. "Ta sẽ không bỏ chạy một mình! Nếu ngươi bảo vệ ta, hãy chiến đấu cùng ta!"

Cô rút từ trong túi ra con dao găm nhỏ mà Ông Thạch đã trao cho cô, lưỡi dao lấp lánh yếu ớt dưới ánh trăng mờ ảo. Dù biết nó chẳng thấm vào đâu so với sức mạnh của Hắc Lang Vương, nhưng cô không thể đứng nhìn Ảnh đơn độc đối mặt với nguy hiểm.

Ảnh ngạc nhiên nhìn cô, rồi một nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên môi anh ta. "Ngươi thực sự muốn chiến đấu?"

"Ta không phải là kẻ yếu đuối chỉ biết trốn chạy!" Luna đáp trả, giọng cô đầy thách thức.

Ngay lúc đó, từ trong bóng tối của rừng rậm, một bóng đen khổng lồ lao ra. Nó có hình dáng của một con sói, nhưng to lớn gấp bội, bộ lông đen tuyền như màn đêm, đôi mắt đỏ rực như than hồng cháy. Đó chính là Hắc Lang Vương.

Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, và ngay sau đó, một con sói khác, nhỏ hơn nhưng cũng không kém phần hung tợn, lao ra từ bên cạnh Hắc Lang Vương. Con sói này có đôi mắt xanh biếc lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào Luna.

"Hắn ta không đi một mình," Ảnh lẩm bẩm, giọng đầy cảnh giác. Anh ta quay sang nhìn Luna, đôi mắt anh ta giờ đây mang một vẻ gì đó đau đớn, khó hiểu.

"Tiểu Thư," Ảnh gọi tên cô, giọng anh ta trầm xuống, chứa đựng một cảm xúc mãnh liệt mà Luna chưa từng nghe. "Ta xin lỗi..."

Trước khi Luna kịp hỏi lời xin lỗi đó nghĩa là gì, Hắc Lang Vương đã lao tới. Ảnh cũng lập tức biến hình. Một bóng dáng sói trắng muốt, to lớn và oai vệ, hiện ra giữa rừng đêm, đối đầu trực diện với Hắc Lang Vương.

Luna đứng sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô thấy Ảnh, trong hình dạng sói trắng, đang chiến đấu mãnh liệt với Hắc Lang Vương. Nhưng rồi, ánh mắt cô vô tình lướt qua con sói thứ hai, con sói với đôi mắt xanh biếc kia. Nó không tấn công Ảnh hay Hắc Lang Vương. Thay vào đó, nó lặng lẽ di chuyển, luồn lách qua vòng chiến, và hướng thẳng về phía cô.