Chữ Ký Trên Giấy Trắng
Chapter 3 — Giọng Nói Trong Màn Mưa
Mưa đêm Sài Gòn bắt đầu nặng hạt, mỗi giọt như đập vào ô cửa kính quán cà phê Gió Chiều, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Uyên siết chặt ly cà phê đã nguội ngắt, ánh mắt dõi theo bóng lưng xa dần của bà Nguyệt. Lời đề nghị điều tra vụ tai nạn của Dũng như một quả tạ đặt lên ngực cô. Cô chỉ muốn một cuộc hôn nhân hợp đồng đơn giản để cứu gia đình, giờ đây lại bị kéo vào một mớ ân oán phức tạp mà cô không hề mong muốn.
Cô lật lại tập tài liệu bà Nguyệt để quên trên bàn. Những bức ảnh Dũng thời còn trẻ, những báo cáo tài chính, và cả những cái tên xa lạ. Nhưng có một cái tên cứ lặp đi lặp lại, đi kèm với ký hiệu chấm hỏi lớn: Hạo Minh. Trong một bức ảnh mờ ảo, một người đàn ông với ánh mắt sắc lạnh đang đứng cạnh Dũng trong một buổi tiệc. Anh ta trông quen thuộc một cách kỳ lạ, nhưng Uyên không thể nhớ ra đã gặp anh ta ở đâu.
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Uyên. Số lạ. Cô ngập ngừng bắt máy.
“Uyên à?” Một giọng nói trầm ấm, hơi khàn vang lên từ đầu dây bên kia. Giọng nói này, sao lại quen đến thế?
“Xin lỗi, ai đấy ạ?” Uyên dè dặt hỏi.
“Tôi là người đã gửi tin nhắn cho em tối qua,” giọng nói kia đáp. “Và cũng là người đã cố gắng cảnh báo em về những gì sẽ xảy ra. Nếu em muốn biết sự thật về tai nạn của Hoàng Dũng, và về người tên Hạo Minh kia, hãy nghe lời tôi.”
Tim Uyên đập thình thịch. Đây chính là giọng nói mà cô nghe thấy trong tin nhắn thoại bí ẩn. Nhưng tại sao người này lại biết về Hạo Minh? Và tại sao lại muốn giúp cô?
“Anh là ai? Sao tôi phải tin anh?” Uyên hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
“Tin hay không tùy em. Nhưng nếu em không muốn trở thành con tốt thí tiếp theo trong ván cờ của bà Trần Thị Minh Nguyệt, thì hãy đến gặp tôi. Nơi chúng ta gặp nhau lần cuối. Một giờ nữa.”
Đầu dây bên kia cúp máy. Uyên nhìn chằm chằm vào điện thoại, lòng rối như tơ vò. Bà Nguyệt rõ ràng đang giấu giếm điều gì đó, và giờ lại có một người bí ẩn xuất hiện, tự nhận là người gửi tin nhắn cảnh báo, muốn gặp cô. Liệu đây có phải là một cái bẫy khác?
Cô nhìn lại tập tài liệu. Cái tên Hạo Minh. Bà Nguyệt yêu cầu cô điều tra Dũng, nhưng lại để lộ thông tin về Hạo Minh. Có gì đó không ổn ở đây. Uyên quyết định mạo hiểm. Cô không thể cứ mãi bị động.
Ba mươi phút sau, mưa đã ngớt, chỉ còn đọng lại những vũng nước lấp lánh dưới ánh đèn đường. Uyên đứng trước một con hẻm nhỏ, nơi cô và người đàn ông bí ẩn đã gặp nhau lần đầu tiên. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên. Cô hít một hơi thật sâu, bước vào.
Con hẻm tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ phía cuối đường. Uyên bước đi thận trọng, tay nắm chặt chiếc điện thoại. Cô cảm nhận được có ai đó đang theo dõi mình.
“Em đến rồi à, Uyên?” Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía bóng tối. Lần này, nó không còn khàn đặc như trong tin nhắn nữa, mà rõ ràng hơn, trầm ấm hơn. Uyên ngẩng đầu lên, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông.
Một bóng người từ từ bước ra khỏi bóng tối, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn đường hắt lên một phần khuôn mặt. Đó là Hạo Minh.
Uyên sững sờ. Hạo Minh. Anh ta chính là người đàn ông bí ẩn đã gửi tin nhắn cảnh báo cho cô? Nhưng tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây, nói rằng muốn giúp cô, trong khi bà Nguyệt lại chỉ đích danh anh ta trong tài liệu như một đối tượng cần điều tra?
“Anh… anh là ai?” Uyên lắp bắp, lùi lại một bước.
Hạo Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười bí ẩn và khó đoán. “Em không cần biết tôi là ai. Em chỉ cần biết, bà Trần Thị Minh Nguyệt không hề muốn em điều tra tai nạn của chồng sắp cưới. Bà ta muốn em tìm ra thứ khác. Và tôi ở đây để ngăn chặn điều đó.”
Anh ta tiến lại gần hơn, ánh mắt nhìn sâu vào Uyên. “Đừng tin bà ta, Uyên. Mọi thứ em thấy, mọi thứ em nghe, đều là dối trá. Đặc biệt là về vụ tai nạn của Dũng…”
Đúng lúc đó, từ phía cuối con hẻm, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Hạo Minh. Thật không ngờ anh lại dám xuất hiện ở đây.”
Một bóng người khác, cao lớn và uy nghiêm, bước ra từ bóng tối. Đó là một người đàn ông lạ mặt, mặc một bộ vest đen lịch lãm, khuôn mặt góc cạnh lộ rõ vẻ tức giận. Uyên nhận ra người này. Anh ta xuất hiện trong một bức ảnh khác trong tập tài liệu của bà Nguyệt, với chú thích ngắn gọn: “Đối tác làm ăn cũ của gia tộc, có thù oán với Dũng.”
Uyên đứng chết trân giữa hai người đàn ông, một người cô vừa mới biết là Hạo Minh, người còn lại là một kẻ thù tiềm tàng vừa xuất hiện. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt trở lại, xóa nhòa mọi thứ xung quanh.