Hạnh Phúc Không Tên

Chapter 12 — Nước Mắt Rơi Xuống Ly Rượu

Ly rượu trên tay Hà rung lên bần bật. Tiếng tuyên bố của Hải vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở của quán bar. “Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tôi sẽ bảo vệ Hà.” Lời nói ấy, lẽ ra phải là lời cam kết vững chắc nhất, là sự đảm bảo cho tương lai mong manh của cô và đứa con trong bụng. Nhưng khi Hà nhìn sâu vào đôi mắt Hải, cô không thấy sự ấm áp hay quyết tâm, chỉ thấy một vực thẳm lạnh lẽo và nỗi sợ hãi ẩn giấu.

Mẹ Hải, bà Hoa, vẫn giữ nguyên vẻ mặt cau có, nhưng đôi mắt bà lóe lên một tia nhìn khó đoán. Bà ta không hề suy sụp như Hà mong đợi, mà dường như đang âm thầm tính toán. Minh, người bạn cũ với nụ cười bí ẩn, chỉ đơn giản là nhếch mép. Anh ta không hề ngạc nhiên, như thể tất cả đã nằm trong dự liệu của anh.

“Hải, con nói gì vậy?” Bà Hoa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà pha lẫn sự giận dữ và kinh ngạc tột độ. “Con không thể bảo vệ nó! Nó là cái gai trong mắt ta, là kẻ phá hoại gia đình ta!”

“Mẹ, con xin mẹ…” Hải cố gắng lên tiếng, nhưng mẹ anh đã cắt ngang.

“Đủ rồi!” Bà Hoa gằn giọng, quay sang Hà. “Cô nghĩ cái thai sẽ giữ chân được nó sao? Tôi cảnh cáo cô, đừng hòng biến nó thành con tin của cô. Mẹ con tôi sẽ không bao giờ chấp nhận một kẻ như cô!”

Hà siết chặt ly rượu, cảm giác bất lực dâng lên. Lời tuyên bố của Hải chỉ như một lớp băng mỏng manh trên một đại dương giận dữ. Cô đã mong chờ sự bảo vệ, nhưng giờ đây, cô chỉ thấy mình đang bị bỏ lại một mình giữa cơn bão táp.

Minh bước đến gần Hà, giọng anh ta trầm thấp và đầy ẩn ý. “Một người phụ nữ mang thai đơn độc… thật đáng thương. Nhưng đôi khi, sự cô đơn lại là động lực mạnh mẽ nhất để đấu tranh, phải không em Hà?” Anh ta liếc nhìn Hải đang đứng như trời trồng, rồi quay lại nhìn Hà, ánh mắt anh ta như dò xét.

“Anh không có quyền nói chuyện với tôi như vậy,” Hà đáp lại, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô nhìn Hải, hy vọng anh sẽ lên tiếng, sẽ hành động. Nhưng Hải chỉ đứng đó, mắt nhìn xa xăm, như bị hút hồn bởi một thứ gì đó vô hình.

Bà Hoa cười khẩy. “Đúng vậy. Cô ta không có quyền gì cả. Và con trai tôi… nó cũng không thể bảo vệ cô được đâu.” Bà ta quay lại nhìn Hải, giọng đầy thách thức. “Hải, con có nghe rõ không? Con chọn ai? Mẹ ruột của con, hay người phụ nữ sẽ hủy hoại cuộc đời con?”

Hải nhắm chặt mắt lại. Khoảnh khắc im lặng kéo dài, nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào. Hà cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô nhìn vào Hải, tìm kiếm một dấu hiệu, một tia hy vọng. Khi Hải mở mắt ra, anh nhìn lướt qua Hà, ánh mắt anh không còn sự dằn vặt hay quyết tâm, chỉ còn lại một sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh quay lưng lại với Hà, bước thẳng ra khỏi quán bar, để lại cô đứng đó một mình, giữa bà Hoa và Minh, với ly rượu run rẩy trên tay.

Nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má Hà, rơi xuống ly rượu, khuấy động những giọt chất lỏng màu hổ phách như chính tâm can cô lúc này.