Hạnh Phúc Không Tên
Chapter 11 — Bàn Tay Lạnh Lẽo Trên Tấm Ảnh
Giọt nước mắt lăn dài trên má Hà, mặn chát như chính nỗi tuyệt vọng đang gặm nhấm trái tim cô. Lời thú nhận của Hải như nhát dao cứa sâu thêm vào vết thương lòng vốn đã rỉ máu. Anh ta đã đưa cho Minh cái thứ vũ khí đó, thứ mà giờ đây Minh đang dùng để đe dọa cô, để hủy hoại tất cả. Cô nhìn theo bóng lưng Hải khuất dần sau cánh cửa, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Căn phòng này, nơi cô nương náu, giờ đây lại trở thành nơi cô cảm thấy lạc lõng nhất.
Cô Lan lặng lẽ rót cho Hà một tách trà nóng, hơi ấm tỏa ra dịu dàng. Bà biết Hà đang đau khổ, nhưng bà cũng thấy trong mắt Hà một tia lửa âm ỉ. "Cháu không thể gục ngã bây giờ, Hà ạ," bà Lan đặt tay lên vai Hà, giọng bà trầm ấm nhưng kiên quyết. "Cháu còn đứa bé. Cháu cần phải mạnh mẽ vì nó. Minh sẽ không thắng đâu."
Hà ngước nhìn bà Lan, đôi mắt đỏ hoe. Lời nói của bà như tiếp thêm chút sức mạnh cho cô. Cô nắm chặt lấy tách trà, hơi ấm truyền qua đầu ngón tay, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo đang bao phủ. Cô hít một hơi thật sâu. Hải đã phạm sai lầm, một sai lầm lớn, nhưng không có nghĩa là mọi cánh cửa đã đóng sập lại. Cô sẽ tìm cách khác.
Ba ngày sau, Hà quyết định phải hành động. Cô không thể ngồi yên chờ Minh ra tay. Cô gọi cho Hải, giọng cô kiên định dù tim vẫn còn run rẩy. "Anh Hải, em cần gặp anh. Chúng ta cần nói chuyện về bức ảnh đó." Hải im lặng một lúc lâu, giọng anh ta đầy vẻ do dự. "Hà, anh nghĩ bây giờ không phải lúc..."
"Bây giờ là lúc duy nhất, anh Hải," Hà ngắt lời, giọng cô càng thêm phần quả quyết. "Em biết anh đang sợ, nhưng em cũng sợ. Chúng ta cần đối mặt với nó cùng nhau, hoặc là anh để em tự làm."
Cuộc gặp diễn ra tại một quán cà phê vắng vẻ ngoại ô. Hải trông tiều tụy, đôi mắt anh ta trũng sâu vì thiếu ngủ. Anh ta liên tục liếc nhìn xung quanh như sợ ai đó đang theo dõi. Khi Hà đặt bức ảnh lên bàn, trái tim cô như ngừng đập. Đó là bức ảnh chụp lén cô và Hải trong một khoảnh khắc thân mật, nụ cười hạnh phúc trên môi, hoàn toàn không biết rằng có kẻ đang rình rập.
"Minh có bức này," Hà nói, giọng cô run run. "Anh ta đe dọa sẽ gửi cho mẹ anh và anh. Em không biết phải làm gì cả." Hải nhìn chằm chằm vào bức ảnh, bàn tay anh ta run rẩy chạm vào tấm hình. Bàn tay anh ta lạnh ngắt. "Anh xin lỗi, Hà... anh thực sự xin lỗi."
Bỗng, tiếng chuông điện thoại của Hải vang lên. Tên Minh nhấp nháy trên màn hình. Hải vội vàng bắt máy, giọng anh ta đầy căng thẳng. "Gì? Sao? Bây giờ?"
Hải cúp máy, mặt trắng bệch. Anh ta quay sang Hà, ánh mắt hoảng loạn tột độ. "Hà, Minh... hắn nói hắn đang ở ngay dưới nhà cô Lan. Hắn nói nếu anh không ra gặp hắn ngay bây giờ, hắn sẽ tự mình đi tìm anh và... và anh ta sẽ không chỉ đưa ảnh cho mẹ anh đâu."