Hạnh Phúc Không Tên
Chapter 9 — Bức Ảnh Trong Ly Cafe
Bà Hoa đứng sừng sững giữa phòng khách biệt thự, đôi mắt sắc như dao cau xoáy vào Hà. Không khí đặc quánh lại, chỉ còn tiếng kim rơi cũng đủ nghe thấy. Hà cảm thấy lồng ngực mình như bị siết chặt, hơi thở trở nên gấp gáp.
“Cô tưởng tôi không biết gì sao?” Giọng bà Hoa vang lên, lạnh lẽo và đầy uy quyền. Bà tiến lại gần Hà, Hà theo bản năng lùi lại. “Chuyện cái thai này, và cái gã Minh kia… Tôi biết hết!”
Hà chết lặng. Minh? Sao bà Hoa lại nhắc đến Minh? Cô chưa hề nói chuyện này với ai ngoài cô Lan, và Hải thì… Hải luôn né tránh.
“Tôi không hiểu ý bà,” Hà lí nhí, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Nhưng đôi mắt cô không thể che giấu sự hoảng loạn.
Bà Hoa cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai. “Đừng giả vờ ngây thơ nữa. Minh nó đã nói hết rồi. Nó nói cô lợi dụng Hải, giăng bẫy nó vì cái thai này. Nó còn bảo cô có âm mưu gì đó với cái thai, muốn chiếm đoạt gia sản nhà tôi.” Bà Hoa nhìn Hà như thể cô là một con sâu bọ. “Tôi sẽ không để cô thành công đâu.”
Hà run lên bần bật. Minh đã vu khống cô với bà Hoa? Tại sao? Anh ta muốn gì? Cô nhìn quanh căn phòng sang trọng nhưng giờ đây lại ngột ngạt, cảm giác cô đơn bao trùm lấy mình. Hải đâu rồi? Tại sao anh không ở đây?
“Bà nhầm rồi,” Hà cố gắng nói, giọng cô giờ đây đã kiên quyết hơn một chút. “Tôi không hề…”.
“Đủ rồi!” Bà Hoa cắt ngang. “Tôi không muốn nghe thêm lời giải thích nào nữa. Cô và cái thai này sẽ không bao giờ được bước chân vào cái nhà này. Tôi sẽ đuổi hai mẹ con cô ra đường!” Bà Hoa giận dữ quay lưng đi, để lại Hà một mình giữa căn phòng trống trải, nước mắt tuôn rơi.
***
Ba ngày sau, Hà ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc trên phố. Cô đã dọn đồ khỏi biệt thự, tạm thời ở nhờ nhà cô Lan. Cô đã liên lạc với Hải, nhưng anh ta chỉ nói anh ta đang bận, rồi cúp máy. Sự im lặng của anh càng làm Hà thêm tuyệt vọng. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng rơi xào xạc trong gió thu. Cuộc sống của cô giờ đây như những chiếc lá ấy, trôi dạt vô định.
Hồi chuông điện thoại reo vang. Là số lạ. Hà ngập ngừng nghe máy.
“Alo?”
“Hà à?” Giọng nói trầm ấm, quen thuộc nhưng lại khiến cô lạnh cả sống lưng. Là Minh.
“Anh muốn gì?” Hà hỏi, giọng đầy cảnh giác.
“Không có gì đâu. Chỉ là… tôi thấy hơi lo cho cô thôi,” Minh nói, giọng điệu đầy ẩn ý. “Nghe nói bà Hoa tức giận lắm. Bà ấy là người không dễ đối phó đâu. Mà, cô biết không, bà ấy không phải người duy nhất có thể gây rắc rối cho cô đâu.”
Hà cảm thấy tim mình đập thình thịch. “Anh đang nói gì vậy?”
“À, chỉ là… tôi tình cờ thấy cái này thôi.” Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Hà nghe thấy tiếng sột soạt. “Bức ảnh này… anh nghĩ nó sẽ rất thú vị nếu bà Hoa nhìn thấy nó. Hoặc có lẽ… anh nên gửi nó cho Hải? Anh ta có vẻ đang bận tránh né mọi chuyện, nhưng có lẽ thứ này sẽ khiến anh ta phải chú ý.”
Hà hoảng hốt. “Anh… anh đã làm gì?”
“Không có gì cả. Chỉ là tiện tay thôi mà.” Minh cười, một nụ cười độc địa. “Chờ xem nhé. Chúc cô một ngày tốt lành.”
Đầu dây bên kia cúp máy. Hà nhìn chằm chằm vào điện thoại, tay cô run lên. Bức ảnh nào? Minh đang đe dọa cô bằng thứ gì đó? Và Hải… anh ta sẽ làm gì nếu thấy nó? Cô cảm thấy tương lai của mình và con mình đang chìm dần vào bóng tối.