Hạnh Phúc Không Tên
Chapter 10 — Cái Bóng Trong Máy Ảnh
Tiếng chuông điện thoại reo vang như xé toạc màn đêm tĩnh lặng, kéo Hà ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Nhìn màn hình hiển thị số lạ, tim cô thắt lại. Chắc chắn là Minh.
"Alo?" Giọng Hà run run, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Nghe nói cô đang sống trong căn nhà nhỏ bé của bà Lan nhỉ?" Giọng Minh vang lên, đầy vẻ mỉa mai và đắc thắng. "Tội nghiệp cô quá, bị bà Hoa đuổi ra đường. Nhưng đừng lo, tôi có cách giúp cô. Chỉ cần cô ngoan ngoãn..."
"Anh muốn gì?" Hà ngắt lời, sự sợ hãi dần nhường chỗ cho một chút thách thức.
"Tôi muốn cô hiểu rằng, cô không có cửa nào với Hải đâu. Anh ta sẽ không bao giờ thuộc về cô, nhất là khi bà Hoa còn sống. À, mà tôi có một món quà nhỏ muốn tặng cô. Một bức ảnh. Nó sẽ khiến mọi chuyện trở nên thú vị hơn nhiều."
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Hà. Bức ảnh? Đó là thứ gì? Minh nắm giữ thứ gì đó có thể hủy hoại tất cả?
"Anh... anh định làm gì?" Hà lắp bắp.
"Cô cứ chờ xem."
Đầu dây bên kia im bặt. Tiếng tút tút kéo dài của cuộc gọi nhỡ vang lên, bỏ lại Hà trong sự cô độc và nỗi sợ hãi bao trùm. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ, nơi ánh đèn vàng vọt hắt xuống những bức tường đơn sơ. Cô đơn. Lần đầu tiên, cảm giác này thật sự ám ảnh. Cô nhìn xuống bụng mình, nơi sinh linh bé bỏng đang lớn dần, là lý do duy nhất để cô tiếp tục chiến đấu. Nhưng chiến đấu với ai đây? Bà Hoa, Minh, hay chính sự yếu đuối của Hải?
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Hà giật mình ngẩng lên. Không phải cô Lan. Đứng đó là Hải, ánh mắt anh ta đầy vẻ đấu tranh và một nỗi buồn không thể che giấu.
"Hà..." Anh gọi tên cô, giọng nói khàn đặc.
Cô nhìn anh, trái tim đập loạn xạ. Liệu đây là sự cứu rỗi, hay chỉ là một ảo ảnh thoáng qua trước cơn bão lớn hơn?
"Em... em nhận được một cuộc gọi," Hà nói, giọng run run, "Minh... hắn ta đe dọa em. Hắn có một bức ảnh."
Hải đứng sững lại, khuôn mặt trắng bệch. Anh ta biết bức ảnh đó là gì. Anh ta biết nó có thể gây ra hậu quả gì. Anh ta nhìn Hà, nhìn bụng cô, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm dày đặc đang bao phủ.
"Em không biết phải làm gì nữa, Hải ạ," Hà thì thầm, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. "Em sợ lắm."
Hải tiến lại gần, bàn tay anh ta run rẩy đưa ra, như muốn chạm vào Hà, nhưng rồi lại khựng lại. Anh ta nhìn Hà, ánh mắt đầy sự giằng xé, rồi đột ngột quay gót, bước nhanh ra khỏi phòng, bỏ lại Hà một mình trong căn phòng trống rỗng, tiếng khóc nức nở vang lên trong đêm.
Hải lao ra khỏi nhà cô Lan, không nhìn lại phía sau. Anh ta không thể đối mặt với Hà lúc này. Anh ta không thể đối mặt với sự thật rằng anh ta đã đưa bức ảnh đó cho Minh. Bức ảnh chụp lén anh và Hà trong một khoảnh khắc thân mật, được chụp khi anh còn chưa hoàn toàn dứt tình với người vợ quá cố, một khoảnh khắc riêng tư anh đã tưởng sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn. Anh ta đã giao nó cho Minh để đổi lấy sự im lặng của hắn về quá khứ, một sai lầm tày trời mà giờ đây anh ta phải đối mặt. Minh đã hứa sẽ không dùng nó, nhưng giờ đây... Hải biết Minh không bao giờ giữ lời.
Hải lái xe điên cuồng trên con đường vắng, tâm trí quay cuồng. Anh ta phải làm gì bây giờ? Làm sao để bảo vệ Hà và con của họ khỏi Minh, khỏi mẹ anh ta, và khỏi chính sai lầm ngu ngốc của bản thân?